Mục Lục
[1] [2] [3] [4]
[5]
1 Tê-sa-lô-ni-ca 1 chọn
đoạn khác
1. Phao-lô,
Sin-vanh và Ti-mô-thê gởi cho Hội-thánh ở thành Tê-sa-lô-ni-ca, Hội trong
Ðức Chúa Trời, là Cha, và trong Ðức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta:
nguyền xin ân điển và sự bình an ban cho anh em!
2. Chúng tôi hằng vì
anh em tạ ơn Ðức Chúa Trời, thường nhắc đến anh em trong khi cầu
nguyện;
3. vì trước mặt Ðức Chúa Trời, là Cha, chúng tôi nhớ mãi về
công việc của đức tin anh em, công lao của lòng yêu thương anh em, sự bền
đổ về sự trông cậy của anh em trong Ðức Chúa Jêsus Christ chúng ta;
4.
hỡi anh em được Ðức Chúa Trời yêu dấu, chúng tôi biết anh em là kẻ được
lựa chọn.
5. Vả, đạo Tin Lành chúng tôi đã rao truyền cho anh em, không
những bằng lời nói thôi, lại cũng bằng quyền phép, Ðức Thánh Linh và sức
mạnh của sự tin quyết nữa. Vì anh em biết rõ cách chúng tôi ở giữa anh em
và lòng yêu thương đối với anh em là thể nào.
6. Anh em cũng đã bắt
chước tôi và bắt chước Chúa, lấy sự vui vẻ của Ðức Thánh Linh mà tiếp nhận
đạo giữa lúc nhiều sự khốn khó,
7. đến nỗi anh em trở nên gương tốt cho
hết thảy tín đồ ở xứ Ma-xê-đoan và xứ A-chai.
8. Vì đạo Chúa không
những từ nơi anh em vang ra trong xứ Ma-xê-đoan và A-chai thôi đâu, nhưng
đức tin mà anh em có trong Ðức Chúa Trời đã đồn khắp mọi nơi, đến nỗi
chúng tôi không cần phải nói đến nữa.
9. Vả, mọi người đều thuật lại
thể nào anh em đã tiếp đãi chúng tôi, và thể nào đã trở lại cùng Ðức Chúa
Trời, bỏ hình tượng đặng thờ Ðức Chúa Trời hằng sống và chân thật,
10.
đặng chờ đợi Con Ngài từ trên trời, là Ðức Chúa Jêsus mà Ngài đã khiến từ
kẻ chết sống lại, tức là Ðấng giải cứu chúng ta khỏi cơn thịnh nộ ngày
sau.
1 Tê-sa-lô-ni-ca 2
chọn
đoạn khác
1. Hỡi anh em, chính anh em biết rõ rằng
chúng tôi đã đến nơi anh em, ấy chẳng phải là vô ích đâu;
2. nhưng sau
khi bị đau đớn và sỉ nhục tại thành Phi-líp, như anh em đã biết, thì chúng
tôi trông cậy Ðức Chúa Trời, cứ rao truyền đạo Tin Lành của Ðức Chúa Trời
cách dạn dĩ giữa cơn đại chiến.
3. Vì sự giảng đạo của chúng tôi chẳng
phải bởi sự sai lầm, hoặc ý không thanh sạch, cũng chẳng dùng điều gian
dối.
4. Nhưng vì Ðức Chúa Trời đã xét chúng tôi là xứng đáng giao cho
việc giảng Tin Lành, nên chúng tôi cứ nói, không phải để đẹp lòng loài
người, nhưng để đẹp lòng Ðức Chúa Trời, là Ðấng dò xét lòng chúng
tôi.
5. Vả, anh em có biết, chúng tôi không hề dùng những lời dua nịnh,
cũng không hề bởi lòng tư lợi mà làm, có Ðức Chúa Trời chứng cho.
6.
Dẫu rằng chúng tôi có thể bắt anh em tôn trọng chúng tôi, vì là sứ đồ của
Ðấng Christ, song cũng chẳng cầu vinh hiển đến từ loài người, hoặc từ nơi
anh em, hoặc từ nơi kẻ khác.
7. Nhưng chúng tôi đã ăn ở nhu mì giữa anh
em, như một người vú săn sóc chính con mình cách dịu dàng vậy.
8. Vậy,
vì lòng rất yêu thương của chúng tôi đối với anh em, nên ước ao ban cho
anh em, không những Tin Lành Ðức Chúa Trời thôi đâu, song cả đến chính sự
sống chúng tôi nữa, bởi anh em đã trở nên thiết nghĩa với chúng tôi là
bao.
9. Hỡi anh em, anh em còn nhớ công lao, khó nhọc của chúng tôi; ấy
là trong khi chúng tôi giảng Tin Lành cho anh em, lại cũng làm việc cả
ngày lẫn đêm, để cho khỏi lụy đến một người nào trong anh em hết.
10.
Anh em làm chứng, Ðức Chúa Trời cũng làm chứng rằng cách ăn ở của chúng
tôi đối với anh em có lòng tin, thật là thánh sạch, công bình, không chỗ
trách được.
11. Anh em cũng biết rằng chúng tôi đối đãi với mỗi người
trong anh em, như cha đối với con,
12. khuyên lơn, yên ủi, và nài xin
anh em ăn ở một cách xứng đáng với Ðức Chúa Trời, là Ðấng gọi anh em đến
nước Ngài và sự vinh hiển Ngài.
13. Bởi vậy, chúng tôi tạ ơn Ðức Chúa
Trời không thôi về sự anh em tiếp nhận lời của Ðức Chúa Trời mà chúng tôi
đã truyền cho, không coi như lời của loài người, bèn coi như lời của Ðức
Chúa Trời, vì thật là lời Ðức Chúa Trời, cũng hành động trong anh em có
lòng tin.
14. Hỡi anh em, anh em thật đã trở nên người bắt chước các
hội thánh của Ðức Chúa Trời tại xứ Giu-đê, là các Hội thánh trong Ðức Chúa
Jêsus Christ: anh em đã chịu khổ bởi người Giu-đa,
15. là người đã giết
Ðức Chúa Jêsus và các Ðấng tiên tri, đã bắt bớ chúng tôi; làm trái ý Ðức
Chúa Trời và thù nghịch với mọi người nữa,
16. ngăn trở chúng tôi giảng
dạy dân ngoại cho được cứu, lại hằng đầy dẫy cái lượng tội lỗi mình. Nhưng
cơn thịnh nộ của Ðức Chúa Trời sau hết đã đến trên họ.
17. Hỡi anh em,
về phần chúng tôi, đã xa cách anh em ít lâu nay, thân tuy cách nhưng lòng
không cách, chúng tôi đã nôn nả biết bao, tìm phương để thỏa lòng ao ước,
lại thấy mặt anh em.
18. Vì vậy, đã hai lần, chúng tôi, nhứt là tôi,
Phao-lô, muốn đi đến cùng anh em; nhưng quỉ Sa-tan đã ngăn trở chúng
tôi.
19. Vì sự trông cậy, vui mừng và mão triều thiên vinh hiển của
chúng tôi là gì, há chằng phải là anh em cũng được đứng trước mặt Ðức Chúa
Jêsus chúng ta trong khi Ngài đến sao?
20. Phải, anh em thật là sự vinh
hiển và vui mừng của chúng tôi vậy.
1 Tê-sa-lô-ni-ca 3
chọn
đoạn khác
1. Vì không thể chờ đợi được nữa, nên chúng tôi thà đành ở
lại một mình tại A-thên,
2. và sai Ti-mô-thê, là anh em chúng tôi, tôi
tớ của Ðức Chúa Trời, kẻ giúp việc đạo Tin Lành của Ðấng Christ, đến cùng
anh em, để khiến anh em được vững vàng và giục lòng anh em trong đức
tin,
3. hầu cho không một người nào trong anh em bị rúng động bởi những
sự khốn khó dường ấy; vì anh em tự biết rằng ấy đó là điều đã định trước
cho chúng ta.
4. Lại khi ở cùng anh em, chúng tôi đã nói trước rằng sẽ
có sự khốn khó phải chịu, điều đó xảy đến rồi, và anh em đã biết rõ.
5.
Vậy, không thể đợi lâu hơn nữa, nên tôi đã sai Ti-mô-thê đi, để cho biết
đức tin anh em ra làm sao, e rằng kẻ cám dỗ đã cám dỗ anh em, mà công phu
của chúng tôi trở nên vô ích chăng.
6. Nhưng Ti-mô-thê ở nơi anh em mới
trở về đây, có thuật cho chúng tôi tin tốt về đức tin cùng lòng yêu thương
của anh em. Người lại nói rằng anh em thường tưởng nhớ chúng tôi, và ao
ước gặp chúng tôi, cũng như chính chúng tôi ước ao gặp anh em vậy.
7.
Hỡi anh em, như vậy thì ở giữa mọi sự gian nan khốn khó của chúng tôi, anh
em đã lấy đức tin mình mà làm một cớ yên ủi cho chúng tôi đó.
8. Vì
hiện nay chúng tôi sống, là tại anh em đứng vững trong Chúa.
9. Chúng
tôi làm thể nào đặng đủ tạ ơn Ðức Chúa Trời về anh em, vì chúng tôi bởi cớ
anh em được đầy lòng vui vẻ ở trước mặt Ðức Chúa Trời chúng tôi?
10.
Ðêm ngày chúng tôi cố sức nài xin Ngài cho phép chúng tôi lại gặp anh em,
và gia thêm cho đức tin anh em điều chi còn kém.
11. Nguyền xin chính
Ðức Chúa Trời Cha chúng ta, và Ðức Chúa Jêsus, Chúa chúng ta, dẫn chúng
tôi đến cùng anh em!
12. Lại nguyền xin Chúa làm cho anh em thêm và đầy
lòng yêu thương đối với nhau cùng đối với mọi người, cùng như lòng yêu
thương của chúng tôi đối với anh em vậy,
13. hầu cho lòng anh em được
vững vàng, và thánh sạch không trách được trước mặt Ðức Chúa Trời, là Cha
chúng ta, khi Ðức Chúa Jêsus chúng ta sẽ đến với hết thảy thánh đồ
Ngài!
1 Tê-sa-lô-ni-ca
4 chọn
đoạn khác
1. Vả lại, hỡi anh em, anh em đã học nơi
chúng tôi phải ăn ở cách nào cho đẹp ý Ðức Chúa Trời, và điều đó anh em đã
làm rồi, thì chúng tôi nhơn Ðức Chúa Jêsus xin và cầu anh em phải đi luôn
theo đường ấy càng ngày càng tới.
2. Anh em biết rõ chúng tôi đã bởi
Ðức Chúa Jêsus mà truyền cho anh em những điều răn nào.
3. Vì ý muốn
Ðức Chúa Trời, ấy là khiến anh em nên thánh: tức là phải lánh sự ô
uế,
4. mỗi người phải biết giữ thân mình cho thánh sạch và tôn
trọng,
5. chẳng bao giờ sa vào tình dục luông tuồng như người ngoại
đạo, là kẻ không nhìn biết Ðức Chúa Trời.
6. Chớ có ai phỉnh phờ anh em
mình, hay là làm hại anh em bất kỳ việc gì, vì Chúa là Ðấng báo oán những
sự đó, như chúng tôi đã nói trước cùng anh em và đã làm chứng.
7. Bởi
chưng Ðức Chúa Trời chẳng gọi chúng ta đến sự ô uế đâu, bèn là sự nên
thánh vậy.
8. Cho nên ai khinh bỏ điều chúng tôi nói, thì không phải
khinh bỏ người ta đâu bèn là khinh bỏ Ðức Chúa Trời, là Ðấng đã ban Thánh
Linh của Ngài trong anh em.
9. Còn như sự anh em yêu thương nhau, về
điều đó, không cần viết cho anh em, vì chính anh em đã học nơi Ðức Chúa
Trời, phải yêu thương nhau;
10. và đối với mọi anh em khác, trong cả xứ
Ma-xê-đoan, cũng làm như vậy. Nhưng, hỡi anh em, chúng tôi khuyên anh em
hằng tỏ lòng yêu thương đó thêm mãi,
11. ráng tập ăn ở cho yên lặng,
săn sóc việc riêng mình, lấy chính tay mình làm lụng, như chúng tôi đã dặn
bảo anh em,
12. hầu cho ăn ở với người ngoại cách ngay thẳng, và không
thiếu chi hết.
13. Hỡi anh em, chúng tôi chẳng muốn anh em không biết
về phần người đã ngủ, hầu cho anh em chớ buồn rầu như người khác không có
sự trông cậy.
14. Vì nếu chúng ta tin Ðức Chúa Jêsus đã chết và sống
lại, thì cũng vậy, Ðức Chúa Trời sẽ đem những kẻ ngủ trong Ðức Chúa Jêsus
cùng đến với Ngài.
15. Vả, nầy là điều chúng tôi nhờ lời Chúa mà rao
bảo cho anh em: chúng ta là kẻ sống, còn ở lại cho đến kỳ Chúa đến, thì
không lên trước những người đã ngủ rồi.
16. Vì sẽ có tiếng kêu lớn và
tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Ðức Chúa Trời, thì chính mình
Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những kẻ chết trong Ðấng Christ, sẽ
sống lại trước hết.
17. Kế đến chúng ta là kẻ sống, mà còn ở lại, sẽ
cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa đám mây, tại nơi không
trung mà gặp Chúa, như vậy chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn.
18. Thế
thì, anh em hãy dùng lời đó mà yên ủi nhau.
1 Tê-sa-lô-ni-ca 5
chọn
đoạn khác
1. Hỡi anh em, về thời và kỳ, thì không cần viết cho anh
em;
2. vì chính anh em biết rõ lắm rằng ngày của Chúa sẽ đến như kẻ
trộm trong ban đêm vậy.
3. Khi người ta sẽ nói rằng: Bình hòa và an ổn,
thì tai họa thình lình vụt đến, như sự đau đớn xảy đến cho người đờn bà có
nghén, và người ta chắc không tránh khỏi đâu.
4. Nhưng, hỡi anh em, anh
em chẳng phải ở nơi tối tăm, nên nỗi ngày đó đến thình lình cho anh em như
kẻ trộm.
5. Anh em đều là con của sự sáng và con của ban ngày. Chúng ta
không phải thuộc về ban đêm, cũng không phải thuộc về sự mờ tối.
6.
Vậy, chúng ta chớ ngủ như kẻ khác, nhưng phải tỉnh thức và giè giữ.
7.
Vì kẻ ngủ thì ngủ ban đêm, kẻ say thì say ban đêm.
8. Nhưng chúng ta
thuộc về ban ngày, nên hãy giè giữ, mặc áo giáp bằng đức tin và lòng yêu
thương, lấy sự trông cậy về sự cứu rỗi làm mão trụ.
9. Vì Ðức Chúa Trời
chẳng định sẵn cho chúng ta bị cơn thạnh nộ, nhưng cho được sự giải cứu
bởi Ðức Chúa Jêsus Christ chúng ta,
10. là Ðấng đã chết vì chúng ta,
hầu cho chúng ta hoặc thức hoặc ngủ, đều được đồng sống với Ngài.
11.
Vậy thì anh em hãy khuyên bảo nhau, gây dựng cho nhau, như anh em vẫn
thường làm.
12. Hỡi anh em, xin anh em kính trọng kẻ có công khó trong
vòng anh em, là kẻ tuân theo Chúa mà chỉ dẫn và dạy bảo anh em.
13. Hãy
lấy lòng rất yêu thương đối với họ vì cớ công việc họ làm. Hãy ở cho hòa
thuận với nhau.
14. Nhưng, hỡi anh em, xin anh em hãy răn bảo những kẻ
ăn ở bậy bạ, yên ủi những kẻ ngã lòng, nâng đỡ những kẻ yếu đuối, phải
nhịn nhục đối với mọi người.
15. Hãy giữ, đừng có ai lấy ác báo ác cho
kẻ khác; nhưng hãy tìm điều thiện luôn luôn, hoặc trong vòng anh em, hoặc
đối với thiên hạ.
16. Hãy vui mừng mãi mãi,
17. cầu nguyện không
thôi,
18. phàm làm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Ðức Chúa
Trời trong Ðức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy.
19. Chớ dập
tắt Thánh Linh;
20. chớ khinh dể các lời tiên tri;
21. hãy xem xét
mọi việc, điều chi lành thì giữ lấy.
22. Bất cứ việc gì tựa như điều
ác, thì phải tránh đi.
23. Nguyền xin chính Ðức Chúa Trời bình an khiến
anh em nên thánh trọn vẹn, và nguyền xin tâm thần, linh hồn, và thân thể
của anh em đều được giữ vẹn, không chỗ trách được, khi Ðức Chúa Jêsus
Christ chúng ta đến!
24. Ðấng đã gọi anh em là thành tín, chính Ngài sẽ
làm việc đó.
25. Hỡi anh em, hãy cầu nguyện cho chúng tôi với.
26.
Hãy lấy cái hôn thánh mà chào hết thảy anh em.
27. Tôi nhơn Chúa nài
xin anh em hãy đọc thơ nầy cho hết thảy anh em đều nghe.
28. Nguyền xin
ân điển của Ðức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta, ở với anh
em.