Mục Lục
[1] [2] [3] [4]
[5] [6]
Ga-la-ti 1 chọn
đoạn khác
1. Phao-lô, làm sứ
đồ, chẳng phải bởi loài người, cũng không nhờ một người nào, bèn là bởi
Ðức Chúa Jêsus Christ và Ðức Chúa Trời, tức là Cha, Ðấng đã khiến Ngài từ
kẻ chết sống lại,
2. cùng hết thảy anh em ở với tôi, gởi cho các Hội
thánh ở xứ Ga-la-ti:
3. nguyền xin anh em được ân điển và sự bình an
ban cho bởi Ðức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta,
4. là Ðấng phó
mình vì tội lỗi chúng ta, hầu cho cứu chúng ta khỏi đời ác nầy, y theo ý
muốn Ðức Chúa Trời, là Cha chúng ta,
5. nguyền Ngài được vinh hiển đời
đời vô cùng! A-men.
6. Tôi lấy làm lạ cho anh em đã vội bỏ Ðấng gọi anh
em bởi ơn Ðức Chúa Jêsus Christ, đặng theo tin lành khác.
7. Thật chẳng
phải có tin lành khác, nhưng có mấy kẻ làm rối trí anh em, và muốn đánh đổ
Tin Lành của Ðấng Christ.
8. Nhưng nếu có ai, hoặc chính chúng tôi,
hoặc thiên sứ trên trời, truyền cho anh em một tin lành nào khác với Tin
Lành đã truyền cho anh em, thì người ấy đáng bị a-na-them!
9. Tôi đã
nói rồi, nay lại nói lần nữa: Nếu ai truyền cho anh em một tin lành nào
khác với Tin Lành anh em đã nhận, thì người ấy đáng bị a-na-them!
10.
Còn bây giờ, có phải tôi mong người ta ưng chịu tôi hay là Ðức Chúa Trời?
Hay là tôi muốn đẹp lòng loài người chăng? Ví bằng tôi còn làm cho đẹp
lòng loài người, thì tôi chẳng phải là tôi tớ của Ðấng Christ.
11. Hỡi
anh em, tôi nói cho anh em rằng, Tin Lành mà tôi đã truyền, chẳng phải đến
từ loài người đâu;
12. vì tôi không nhận và cũng không học Tin Lành đó
với một người nào, nhưng đã nhận lấy bởi sự tỏ ra của Ðức Chúa Jêsus
Christ.
13. Vả, anh em đã nghe lúc trước tôi theo giáo Giu-đa, cách cư
xử của tôi là thể nào, tôi bắt bớ và phá tan Hội thánh của Ðức Chúa Trời
quá chừng;
14. tôi tấn tới trong giáo Giu-đa hơn nhiều người cùng tuổi
cùng nước với tôi, tôi là người sốt sắng quá đỗi về cựu truyền của tổ phụ
tôi.
15. Nhưng khi Ðức Chúa Trời, là Ðấng đã để riêng tôi ra từ lúc còn
trong lòng mẹ, và lấy ân điển gọi tôi, vui lòng
16. bày tỏ Con của Ngài
ra trong tôi, hầu cho tôi rao truyền Con đó ra trong người ngoại đạo, thì
lập tức tôi chẳng bàn với thịt và máu.
17. Tôi cũng không lên thành
Giê-ru-sa-lem, đến cùng những người đã làm sứ đồ trước tôi, song tôi đi
qua xứ A-ra-bi; sau rồi trở về thành Ða-mách.
18. Kế đó, mãn ba năm,
tôi lên thành Giê-ru-sa-lem, đặng làm quen với Sê-pha, và tôi ở với người
mười lăm ngày;
19. nhưng tôi không thấy một sứ đồ nào khác, trừ ra
Gia-cơ là anh em của Chúa.
20. Thật, trước mặt Ðức Chúa Trời, tôi quyết
rằng điều tôi viết cho anh em đây chẳng phải là điều dối.
21. Sau lại,
tôi đi qua các miền thuộc xứ Sy-ri và xứ Si-li-si,
22. bấy giờ tôi còn
là kẻ lạ mặt trong các Hội thánh tại xứ Giu-đê, là các hội ở trong Ðấng
Christ.
23. chỉn các hội đó có nghe rằng: Người đã bắt bớ chúng ta ngày
trước, nay đương truyền đạo mà lúc bấy giờ người cố sức phá.
24. Vậy
thì, các hội đó vì cớ tôi khen ngợi Ðức Chúa Trời.
Ga-la-ti 2
chọn
đoạn khác
1. Sau đó mười bốn năm, tôi lại lên thành Giê-ru-sa-lem với
Ba-na-ba, có đem Tít cùng đi nữa.
2. Tôi vâng theo lời tỏ ra mà lên đó,
phô bày Tin Lành mà tôi đã giảng trong người ngoại đạo ra cho anh em; lại
phô bày riêng cho những kẻ có danh vọng hơn hết, kẻo sự chạy của tôi trước
kia và bây giờ hóa ra vô ích chăng.
3. Dầu Tít, kẻ cùng đi với tôi, là
người Gờ-réc, cũng không bị ép phải cắt bì.
4. Chúng tôi đã làm như
vậy, vì cớ mấy người anh em giả, lẻn vào trong vòng chúng tôi, để rình xem
sự tự do mà chúng tôi được trong Ðức Chúa Jêsus Christ, đặng bắt chúng tôi
làm tôi mọi.
5. Chúng tôi không nhường họ một giây phút nào, chối chẳng
chịu thuộc dưới quyền họ, hầu cho lẽ thật của Tin Lành được vững bền trong
anh em.
6. Còn như những kẻ mà người ta tôn trọng lắm, (trước kia là kẻ
thể nào, thì chẳng can dự gì với tôi, Ðức Chúa Trời không tây vị ai hết),
tôi nói, những kẻ đó dầu tôn trọng lắm, cũng chẳng làm cho tôi thêm ích
chút nào.
7. Trái lại, họ thấy sự giảng Tin Lành cho kẻ không chịu phép
cắt bì đã giao cho tôi, cũng như sự giảng Tin Lành cho người chịu phép cắt
bì đã giao cho Phi-e-rơ vậy,
8. vì Ðấng đã cảm động trong Phi-e-rơ để
sai người làm sứ đồ cho những kẻ chịu cắt bì, cũng cảm động trong tôi để
sai tôi làm sứ đồ cho dân ngoại,
9. và nhận biết ân điển đã ban cho
tôi, thì Gia-cơ, Sê-pha, Giăng là những người được tôn như cột trụ, trao
tay hữu giao kết với chúng tôi, tức là Ba-na-ba và tôi, hầu cho chúng tôi
đi đến cùng dân ngoại, còn các người ấy thì đến cùng những kẻ chịu phép
cắt bì.
10. Các người ấy chỉ dặn dò tôi phải nhớ đến kẻ nghèo nàn, là
điều tôi cũng đã ân cần làm lắm.
11. Nhưng khi Sê-pha đến thành
An-ti-ốt, tôi có ngăn can trước mặt người, vì là đáng trách lắm.
12.
Bởi trước lúc mấy kẻ của Gia-cơ sai đi chưa đến, thì người ăn chung với
người ngoại; vừa khi họ đã đến thì người lui đứng riêng ra, bởi sợ những
kẻ chịu phép cắt bì.
13. Các người Giu-đa khác cũng dùng một cách giả
dối như vậy, đến nỗi chính Ba-na-ba cũng bị sự giả hình của họ dẫn
dụ.
14. Nhưng khi tôi thấy họ không đi ngay thẳng theo lẽ thật của Tin
Lành, thì nói với Sê-pha trước mặt mọi người rằng: nếu anh là người
Giu-đa, mà ăn ở theo cách dân ngoại, không theo cách người Giu-đa, thì làm
sao anh ép dân ngoại phải theo thói Giu-đa?
15. Về phần chúng tôi, thì
sanh ra là người Giu-đa, không phải là kẻ có tội từ trong dân
ngoại.
16. Dầu vậy, đã biết rằng người ta được xưng công bình, chẳng
phải bởi các việc luật pháp đâu, bèn là cậy đức tin trong Ðức Chúa Jêsus
Christ, nên chính chúng tôi đã tin Ðức Chúa Jêsus Christ, để được xưng
công bình bởi đức tin trong Ðấng Christ, chớ chẳng bởi các việc luật pháp;
vì chẳng có ai được xưng công bình bởi các việc luật pháp.
17. Nhưng
nếu đang khi chúng tôi tìm cách được xưng công bình trong Ðấng Christ, mà
chính chúng tôi bị nhận là kẻ có tội, vậy thì Ðấng Christ chẳng là làm tôi
của tội lỗi sao? Chẳng hề như vậy!
18. Thật thế, nếu tôi lập lại điều
tôi đã phá hủy, thì tôi sẽ tỏ ra chính tôi là người phạm phép.
19. Vả,
bởi luật pháp, tôi đã chết cho luật pháp, để sống cho Ðức Chúa
Trời.
20. Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Ðấng Christ, mà tôi
sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Ðấng Christ sống trong tôi; nay
tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của Con Ðức Chúa
Trời, là Ðấng đã yêu tôi, và đã phó chính mình Ngài vì tôi.
21. Tôi
không muốn làm cho ân điển Ðức Chúa Trời ra vô ích; vì nếu bởi luật pháp
mà được sự công bình, thì Ðấng Christ chịu chết là vô ích.
Ga-la-ti 3
chọn
đoạn khác
1. Hỡi người Ga-la-ti ngu muội kia, ai bùa ếm anh em là
người Ðức Chúa Jêsus Christ bị đóng đinh trên thập tự giá?
2. Tôi chỉ
hỏi anh em một câu nầy: Ấy là cậy các việc luật pháp hay là bởi nghe và
tin mà anh em đã nhận được Ðức Thánh Linh?
3. Sao anh em ngu muội dường
ấy? Sau khi đã khởi sự nhờ Ðức Thánh Linh, nay sao lại cậy xác thịt mà làm
cho trọn?
4. Anh em há luống công mà chịu sự khốn khổ dường ấy sao? nếu
quả là luống công!
5. Ðấng ban Ðức Thánh Linh cho anh em và làm các
phép lạ trong anh em, thì làm bởi các việc luật pháp, hay là bởi đã nghe
mà tin?
6. Như Áp-ra-ham tin Ðức Chúa Trời, thì đã kể là công bình cho
người,
7. vậy anh em hãy nhận biết rằng những kẻ có đức tin là con cháu
thật của Áp-ra-ham.
8. Kinh Thánh cũng biết trước rằng Ðức Chúa Trời sẽ
xưng dân ngoại là công bình bởi đức tin, nên đã rao truyền trước cho
Áp-ra-ham tin lành nầy: Các dân sẽ nhờ ngươi mà được phước.
9. Ấy vậy,
ai tin thì nấy được phước với Áp-ra-ham, là người có lòng tin.
10. Vì
mọi kẻ cậy các việc luật pháp, thì bị rủa sả, bởi có chép rằng: Ðáng rủa
thay là kẻ không bền đỗ trong mọi sự đã chép ở sách luật, đặng làm theo
những sự ấy!
11. Vả lại chẳng hề có ai cậy luật pháp mà được xưng công
bình trước mặt Ðức Chúa Trời, điều đó là rõ ràng lắm, vì người công bình
sẽ sống bởi đức tin.
12. Vả, luật pháp vốn không phải đồng một thứ với
đức tin, nhưng luật pháp có chép rằng: Người nào vâng giữ các điều răn thì
sẽ nhờ đó mà sống.
13. Ðấng Christ đã chuộc chúng ta khỏi sự rủa sả của
luật pháp, bởi Ngài đã nên sự rủa sả vì chúng ta, vì có lời chép: Ðáng rủa
thay là kẻ bị treo trên cây gỗ,
14. hầu cho phước lành ban cho
Áp-ra-ham nhờ Ðức Chúa Jêsus Christ mà được rải khắp trên dân ngoại, lại
hầu cho chúng ta cậy đức tin mà nhận lãnh Ðức Thánh Linh đã hứa
cho.
15. Hỡi Anh em, tôi nói theo thói quen người ta rằng: Khi một
người đã làm tờ giao ước thành rồi, thì không ai có phép được xóa đi hay
thêm vào sự gì.
16. Vả, các lời hứa đã được phán cho Áp-ra-ham và cho
dòng dõi người. không nói: Và cho các dòng dõi người, như chỉ về nhiều
người; nhưng nói: Và cho dòng dõi ngươi, như chỉ về một người mà thôi, tức
là Ðấng Christ.
17. Vậy thì tôi nói rằng: Lời giao ước mà Ðức Chúa Trời
trước kia đã kết lập thành rồi, thì không có thể bị hủy đi, và lời hứa
cũng không có thể bị bỏ đi bởi luật pháp, là sự cách sau bốn trăm ba mươi
năm mới có.
18. Vì, nếu cơ nghiệp được ban cho bởi luật pháp, thì không
bởi lời hứa nữa. Nhưng Ðức Chúa Trời đã dùng lời hứa mà ban cơ nghiệp cho
Áp-ra-ham.
19. Vậy thì làm sao có luật pháp? luật pháp đã đặt thêm, vì
cớ những sự phạm phép, cho tới chừng nào người dòng dõi đến, là người mà
lời hứa đã hứa cho; luật pháp được ban ra bởi mấy thiên sứ và truyền ra
bởi một người trung bảo.
20. Vả, người trung bảo chẳng phải là người
trung bảo về một bề mà thôi, nhưng Ðức Chúa Trời chỉ có một.
21. Vậy
thì luật pháp nghịch cùng lời hứa của Ðức Chúa Trời hay sao? chẳng hề như
vậy; vì nếu đã ban cho một luật pháp có thể làm cho sống, thì sự công bình
chắc bởi luật pháp mà đến.
22. Nhưng Kinh Thánh đã nhốt hết thảy mọi sự
dưới tội lỗi, hầu cho điều chi đã hứa, bởi đức tin trong Ðức Chúa Jêsus
Christ mà được ban cho những kẻ tin.
23. Trước khi đức tin chưa đến,
chúng ta bị nhốt dưới sự canh giữ của luật pháp mà chờ đức tin phải bày
ra.
24. Ấy vậy, luật pháp đã như thầy giáo đặng dẫn chúng ta đến Ðấng
Christ, hầu cho chúng ta bởi đức tin mà được xưng công bình.
25. Song
khi đức tin đã đến, chúng ta không còn phục dưới thầy giáo ấy nữa.
26.
Vì chưng anh em bởi tin Ðức Chúa Jêsus Christ, nên hết thảy đều là con
trai của Ðức Chúa Trời.
27. Vả, anh em thảy đều chịu phép báp tem trong
Ðấng Christ, đều mặc lấy Ðấng Christ vậy.
28. Tại đây không còn chia ra
người Giu-đa hoặc người Gờ-réc; không còn người tôi mọi hoặc người tự chủ;
không còn đờn ông hoặc đờn bà; vì trong Ðức Chúa Jêsus Christ, anh em thảy
đều làm một.
29. Lại nếu anh em thuộc về Ðấng Christ, thì anh em là
dòng dõi của Áp-ra-ham, tức là kẻ kế tự theo lời hứa.
Ga-la-ti 4
chọn
đoạn khác
1. Vả, tôi nói rằng người kế tự dầu là chủ của mọi vật, mà
đương còn thơ ấu, thì chẳng khác chi kẻ tôi mọi;
2. phải ở dưới quyền
kẻ bảo hộ và kẻ coi giữ, cho đến kỳ người cha đã định.
3. Chúng ta cũng
như vậy, khi còn thơ ấu, phải phục dưới các lề thói của thế gian.
4.
Nhưng khi kỳ hạn đã được trọn, Ðức Chúa Trời bèn sai Con Ngài bởi một
người nữ sanh ra, sanh ra dưới luật pháp,
5. để chuộc những kẻ ở dưới
luật pháp, và cho chúng ta được làm con nuôi Ngài.
6. Lại vì anh em là
con, nên Ðức Chúa Trời đã sai Thánh Linh của Con Ngài vào lòng chúng ta,
kêu rằng: A-ba! Cha!
7. Dường ấy, người không phải là tôi mọi nữa, bèn
là con; và nếu ngươi là con, thì cũng là kẻ kế tự bởi ơn của Ðức Chúa
Trời.
8. Xưa kia, anh em chẳng biết Ðức Chúa Trời chi hết, thì làm tôi
các thần vốn không phải là thần.
9. Nhưng hiện nay anh em biết Ðức Chúa
Trời lại được Ðức Chúa Trời biết đến nữa, sao còn trở hướng về lề thói hèn
yếu nghèo nàn đó mà suy phục nữa ư?
10. anh em hãy còn giữ ngày tháng,
mùa, năm ư!
11. Tôi lo cho anh em, e tôi đã làm việc luống công giữa
anh em.
12. Hỡi anh em, tôi xin anh em hãy giống như tôi; vì tôi cũng
như anh em. Anh em không làm hại gì cho tôi.
13. Anh em biết rằng ấy là
đương lúc xác thịt yếu đuối mà tôi truyền Tin Lành cho anh em lần thứ
nhứt,
14. vì xác thịt tôi yếu đuối sanh ra sự rèn thử cho anh em mặc
dầu, anh em cũng chẳng khinh tôi, chẳng chối tôi, mà lại tiếp rước tôi như
một vị thiên sứ của Ðức Chúa Trời, thật như chính mình Ðức Chúa Jêsus
Christ.
15. Vậy thì sự vui mừng của anh em đã trở nên thể nào? Vì tôi
làm chứng cho anh em rằng, lúc bấy giờ, nếu có thể được thì anh em cũng
móc con mắt mà cho tôi.
16. Tôi lấy lẽ thật bảo anh em, lại trở nên kẻ
thù nghịch của anh em sao?
17. Những người đó vì anh em mà sốt sắng,
thì không phải là ý tốt; nhưng họ muốn anh em lìa bỏ chúng tôi, hầu cho
anh em sốt sắng vì họ.
18. Có lòng sốt sắng vì điều thiện thì tốt lắm,
lúc nào cũng thế, không những khi tôi có mặt giữa anh em.
19. Hỡi các
con, vì các con mà ta lại chịu đau đớn của sự sanh nở, cho đến chừng nào
Ðấng Christ thành hình trong các con,
20. ta muốn ở cùng các con và
thay đổi cách nói; vì về việc các con, ta rất là bối rối khó xử.
21.
Hãy nói cho tôi, anh em là kẻ ưa phục dưới luật pháp, há không nghe luật
pháp sao?
22. Vì có chép rằng Áp-ra-ham có hai con trai: một là con của
người nữ tôi mọi, một là con của người nữ tự chủ.
23. Nhưng con của
người nữ tôi mọi sanh ra theo xác thịt, con của người nữ tự chủ sanh ra
theo lời hứa.
24. Cả điều đó có một nghĩa bóng: hai người nữ đó tức là
hai lời giao ước, một là lời giao ước tại núi Si-na-i, sanh con ra để làm
tôi mọi ấy là nàng A-ga.
25. Vả, A-ga, ấy là núi Si-na-i, trong xứ
A-ra-bi; khác nào như thành Giê-ru-sa-lem bây giờ, thành đó với con cái
mình đều làm tôi mọi.
26. Nhưng thành Giê-ru-sa-lem ở trên cao là tự
do, và ấy là mẹ chúng ta.
27. Vì có lời chép: Hỡi đờn bà son, ngươi là
kẻ chẳng sanh nở chi hết, hãy vui mừng; Ngươi là kẻ chẳng từng chịu đau
đớn sanh đẻ, hãy nức lòng mừng rỡ và bựt tiếng reo cười, Vì của cải của vợ
bị để sẽ đông hơn con cái của người nữ có chồng.
28. Hỡi anh em, về
phần chúng ta, chúng ta cũng như Y-sác, là con của lời hứa.
29. Nhưng,
như bây giờ, kẻ sanh ra theo xác thịt bắt bớ kẻ sanh ra theo Thánh Linh,
thì hiện nay cũng còn là thể ấy.
30. Song Kinh Thánh, có nói gì? Hãy
đuổi người nữ tôi mọi và con trai nó; vì con trai của người nữ tôi mọi sẽ
không được kế tự với con trai của người nữ tự chủ.
31. Ấy vậy, hỡi anh
em, chúng ta chẳng phải là con cái của người nữ tôi mọi, bèn là người nữ
tự chủ.
Ga-la-ti 5
chọn
đoạn khác
1. Ðấng Christ đã buông tha chúng ta cho
được tự do; vậy hãy đứng vững, chớ lại để mình dưới ách tôi mọi nữa.
2.
Tôi là Phao-lô nói với anh em rằng, nếu anh em chịu làm phép cắt bì, thì
Ðấng Christ không bổ ích chi cho anh em hết.
3. Tôi lại rao cho mọi
người chịu cắt bì rằng, họ buộc phải vâng giữ trọn cả luật pháp.
4. Anh
em thảy đều muốn cậy luật pháp cho được xưng công bình, thì đã lìa khỏi
Ðấng Christ, mất ân điển rồi.
5. Về phần chúng ta, ấy là bởi đức tin và
nhờ Thánh Linh mà chúng ta được nhận lãnh sự trông cậy của sự công
bình.
6. Vì trong Ðức Chúa Jêsus Christ, cái điều có giá trị, không
phải tại chịu phép cắt bì hoặc không chịu phép cắt bì, nhưng tại đức tin
hay làm ra bởi sự yêu thương vậy.
7. Anh em chạy giỏi; ai đã ngăn trở
anh em đặng không cho vâng phục lẽ thật?
8. Sự xui giục đó không phải
đến từ Ðấng gọi anh em.
9. Một ít men làm cho dậy cả đống bột.
10.
Trong Chúa, tôi đối với anh em có lòng tin cậy nầy, là anh em chắc không
có ý khác; nhưng kẻ làm rối trí anh em, bất luận người nào, sẽ chịu hình
phạt về điều đó.
11. Hỡi anh em, về phần tôi, nếu tôi còn giảng phép
cắt bì, thì sao tôi còn bị bắt bớ nữa? Sự vấp phạm về thập tự giá há chẳng
phải bỏ hết rồi sao?
12. Nguyền cho kẻ gieo sự rối loạn trong anh em
thà họ tự chặt mình là hơn!
13. Hỡi anh em, anh em đã được gọi đến sự
tự do, song chớ lấy sự tự do đó làm dịp cho anh em ăn ở theo tánh xác
thịt, nhưng hãy lấy lòng yêu thương làm đầy tớ lẫn nhau.
14. Vì cả luật
pháp chỉ tóm lại trong một lời nầy: Ngươi hãy yêu kẻ lân cận như
mình.
15. Nhưng nếu anh em cắn nuốt nhau, thì hãy giữ, kẻo kẻ nầy bị
diệt mất bởi kẻ khác.
16. Vậy tôi nói rằng: Hãy bước đi theo Thánh
Linh, chớ hề làm trọn những điều ưa muốn của xác thịt.
17. Vì xác thịt
có những điều ưa muốn trái với của Thánh Linh, Thánh Linh có những điều ưa
muốn trái với của xác thịt; hai bên trái nhau dường ấy, nên anh em không
làm được điều mình muốn làm.
18. Nhưng, ví bằng anh em nhờ Thánh Linh
chỉ dẫn, thì chẳng hề ở dưới luật pháp.
19. Vả, các việc làm của xác
thịt là rõ ràng lắm: ấy là gian dâm, ô uế, luông tuồng,
20. thờ hình
tượng, phù phép, thù oán, tranh đấu, ghen ghét, buồn giận, cãi lẫy, bất
bình, bè đảng,
21. ganh gổ, say sưa, mê ăn uống, cùng các sự khác giống
như vậy. Tôi nói trước cho anh em, như tôi đã nói rồi: hễ ai phạm những
việc thể ấy thì không được hưởng nước Ðức Chúa Trời.
22. Nhưng trái của
Thánh Linh, ấy là lòng yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhơn
từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ:
23. không có luật pháp nào
cấm các sự đó.
24. Vả, những kẻ thuộc về Ðức Chúa Jêsus Christ đã đóng
đinh xác thịt với tình dục và dâm dục mình trên thập tự giá rồi.
25.
Nếu chúng ta nhờ Thánh Linh mà sống, thì cũng hãy bước theo Thánh Linh
vậy.
26. Chớ tìm kiếm danh vọng giả dối mà trêu chọc nhau và ghen ghét
nhau.
Ga-la-ti 6
chọn
đoạn khác
1. Hỡi anh em, vì bằng có người nào tình
cờ phạm lỗi gì, anh em là kẻ có Ðức Chúa Trời, hãy lấy lòng mềm mại mà sửa
họ lại; chính mình anh em lại phải giữ, e cũng bị dỗ dành chẳng.
2. Hãy
mang lấy gánh nặng cho nhau, như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Ðấng
Christ.
3. Vì, nếu có ai, dầu mình không ra chi hết, mà cũng tưởng mình
ra chi ấy là mình dối lấy mình.
4. Mỗi người phải thử xét việc làm của
mình, thì sự khoe mình chỉ tại mình thôi, chớ chẳng phải tại kẻ
khác.
5. Vì ai sẽ gánh lấy riêng phần nấy.
6. Kẻ nào mà người ta dạy
đạo cho, phải lấy trong hết thảy của cải mình mà chia cho người dạy
đó.
7. Chớ hề dối mình; Ðức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu; vì ai
gieo giống chi, lại gặt giống ấy.
8. Kẻ gieo cho xác thịt, sẽ bởi xác
thịt mà gặt sự hư nát; song kẻ gieo cho Thánh Linh, sẽ bởi Thánh Linh mà
gặt sự sống đời đời.
9. Chớ mệt nhọc về sự làm lành, vì nếu chúng ta
không trễ nải, thì đến kỳ chúng ta sẽ gặt.
10. Vậy, đương lúc có dịp
tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhứt là cho anh em chúng ta trong
đức tin.
11. Hãy xem chính tay tôi viết thơ nầy cho anh em, chữ lớn là
dường nào.
12. Hết thảy những kẻ muốn cho mình đẹp lòng người theo phần
xác, ép anh em chịu cắt bì, hầu cho họ khỏi vì thập tự giá của Ðấng Christ
mà bị bắt bớ đó thôi.
13. Vì chính những kẻ đó đã chịu cắt bì, không
vâng giữ luật pháp đâu, nhưng họ muốn anh em chịu cắt bì, hầu để khoe mình
trong phần xác của anh em.
14. Còn như tôi, tôi hẳn chẳng khoe mình,
trừ ra khoe về thập tự giá của Ðức Chúa Jêsus Christ chúng ta, bởi thập tự
giá ấy, thế gian đối với tôi đã bị đóng đinh, và tôi đối với thế gian cũng
vậy!
15. Vì điều yếu cần, chẳng phải sự chịu cắt bì, hay là sự chẳng
chịu cắt bì, bèn là trở nên người mới.
16. Nguyền xin sự bình an và sự
thương xót giáng trên hết thảy những kẻ noi theo mẫu mực nầy, lại giáng
trên dân Y-sơ-ra-ên của Ðức Chúa Trời nữa!
17. Ước gì từ nay về sau,
chẳng ai làm khó cho tôi, vì trong mình tôi có đốt dấu vết của Ðức Chúa
Jêsus vậy.
18. Hỡi anh em, nguyền xin ân điển của Ðức Chúa Jêsus Christ
chúng ta ở với tâm thần anh em! A-men.