Mục Lục
[1] [2] [3] [4]
[5] [6] [7] [8]
[9] [10] [11] [12]
[13]
2 Cô-rinh-tô 1 chọn
đoạn khác
1. Phao-lô, theo
ý muốn Ðức Chúa Trời, làm sứ đồ Ðức Chúa Jêsus Christ, cùng người anh em
chúng ta là Ti-mô-thê, gởi cho Hội thánh của Ðức Chúa Trời ở thành
Cô-rinh-tô, và cho hết thảy thánh đồ ở khắp xứ A-chai:
2. nguyền xin
anh em được ân điển và sự bình an ban cho bởi Ðức Chúa Trời, Cha chúng ta,
và bởi Ðức Chúa Jêsus Christ!
3. Chúc tạ Ðức Chúa Trời, Cha Ðức Chúa
Jêsus Christ chúng ta, là Cha hay thương xót, là Ðức Chúa Trời ban mọi sự
yên ủi.
4. Ngài yên ủi chúng tôi trong mọi sự khốn nạn, hầu cho nhơn sự
yên ủi mà Ngài đã yên ủi chúng tôi, thì chúng tôi cũng có thể yên ủi kẻ
khác trong sự khốn nạn nào họ gặp!
5. Vì như những sự đau đớn của Ðấng
Christ chan chứa trong chúng tôi thể nào, thì sự yên ủi của chúng tôi bởi
Ðấng Christ mà chứa chan cũng thể ấy.
6. Như vậy, hoặc chúng tôi gặp
hoạn nạn, ấy là cho anh em được yên ủi và được rỗi; hoặc chúng tôi được
yên ủi, ấy là cho anh em yên ủi, mà sự yên ủi đó được hiện ra bởi anh em
chịu cách nhịn nhục những sự đau đớn mà chúng tôi cùng chịu.
7. Sự
trông cậy của chúng tôi về anh em thật vững vàng; vì biết rằng bởi anh em
có phần trong sự đau đớn, thì cùng có phần trong sự yên ủi vậy.
8. Vả,
hỡi anh em, chúng tôi không muốn để anh em chẳng biết sự khổ nạn đã xảy
đến cho chúng tôi trong xứ A-si, và chúng tôi đã bị đè nén quá chừng, quá
sức mình, đến nỗi mất lòng trông cậy giữ sự sống.
9. Chúng tôi lại hình
như đã nhận án xử tử, hầu cho chúng tôi không cậy mình, nhưng cậy Ðức Chúa
Trời là Ðấng khiến kẻ chết sống lại.
10. Ấy chính Ngài đã cứu chúng tôi
khỏi sự chết lớn dường ấy, và sẽ cứu chúng tôi; phải, chúng tôi còn mong
Ngài sẽ cứu chúng tôi nữa.
11. Chính anh em lấy lời cầu nguyện mà giúp
đỡ chúng tôi, hầu cho chúng tôi nhờ nhiều người cầu nguyện mà được ơn, thì
cũng nên dịp cho nhiều người vì cớ chúng tôi mà tạ ơn nữa.
12. Còn như
cái điều làm vẻ vang cho chúng tôi, ấy là lương tâm chúng tôi làm chứng
rằng mình lấy sự thánh sạch và thật thà đến bởi Ðức Chúa Trời mà ăn ở với
anh em, không cậy sự khôn ngoan theo tánh xác thịt, nhưng cậy ơn của Ðức
Chúa Trời.
13. Vì chúng tôi chẳng viết cho anh em sự gì khác hơn những
điều anh em đọc trong thơ chúng tôi và chính mình anh em nhận biết; và tôi
lại mong anh em nhận biết cho đến cuối cùng,
14. cũng như anh em đã
nhận biết ít nhiều rồi: ấy là chúng tôi làm vẻ vang cho anh em, khác nào
anh em cũng làm vẻ vang cho chúng tôi trong ngày Ðức Chúa Jêsus chúng
ta.
15. Bởi sự trông cậy đó, trước đây tôi có định đi thăm anh em, hầu
giúp cho anh em được ơn bội phần.
16. Tôi định trải qua nơi anh em rồi
đi xứ Ma-xê-đoan, lại Ma-xê-đoan trở về nơi anh em, tại nơi đó, anh em cho
đưa tôi qua xứ Giu-đê.
17. Tôi định ý như vậy, nào có phải bởi tôi nhẹ
dạ sao? Hãy là tôi theo xác thịt mà quyết định, đến nỗi nơi tôi khi thì
phải khi thì chăng sao?
18. Thật như Ðức Chúa Trời là thành tín, lời
chúng tôi nói với anh em cũng chẳng phải khi thì phải khi thì chăng
vậy.
19. Con Ðức Chúa Trời, là Ðức Chúa Jêsus Christ, mà chúng ta tức
là tôi với Sin-vanh và Ti-mô-thê, đã giảng ra trong anh em, chẳng phải là
vừa phải vừa chăng đâu; nhưng trong Ngài chỉ có phải mà thôi.
20. Vì
chưng cũng như các lời hứa của Ðức Chúa Trời đều là phải trong Ngài cả, ấy
cũng bởi Ngài mà chúng tôi nói "A-men," làm sáng danh Ðức Chúa
Trời.
21. Vả, Ðấng làm cho bền vững chúng tôi với anh em trong Ðấng
Christ, và đã xức dầu cho chúng tôi, ấy là Ðức Chúa Trời;
22. Ngài cũng
lấy ấn mình mà đóng cho chúng tôi và ban của tin Ðức Thánh Linh trong lòng
chúng tôi.
23. Tôi cầu Ðức Chúa Trời lấy linh hồn tôi làm chứng rằng,
ấy là tại nể anh em mà tôi chưa đi đến thành Cô-rinh-tô;
24. chớ không
phải chúng tôi muốn cai trị đức tin anh em, nhưng chúng tôi muốn giúp thêm
sự vui của anh em, vì anh em đứng vững vàng trong đức tin.
2 Cô-rinh-tô 2
chọn
đoạn khác
1. Vậy, chính tôi đã quyết định không trở lại cùng anh em để
làm cho anh em buồn rầu;
2. vì nếu tôi làm cho anh em buồn rầu, thì thể
nào tôi được trông cậy sự vui bởi kẻ mà chính tôi đã làm cho buồn
rầu?
3. Tôi đã biết cho anh em như thế, hầu cho khi tôi đến nơi, sẽ
không buồn bởi kẻ đáng làm tôi vui: tôi tin cậy ở hết thảy anh em rằng,
anh em ai nấy đều lấy sự vui của tôi mà làm vui mình.
4. Vả, ấy là
đương trong cơn khốn nạn lớn, tấm lòng quặn thắt, nước mắt dầm dề, mà tôi
đã viết thơ cho anh em, nào phải để cho anh em âu sầu, nhưng để làm cho
anh em biết tình yêu dấu riêng của tôi đối với anh em vậy.
5. Nếu kẻ
nào làm cớ buồn rầu, ấy chẳng phải chỉ làm cho tôi buồn rầu mà thôi, nhưng
đã làm cho anh em thảy đều buồn rầu ít nhiều, tôi chẳng muốn nói quá làm
gì.
6. Kẻ đó đã bị phần nhiều người trong anh em quở trách, ấy là đủ
rồi;
7. thà nay anh em tha thứ yên ủi, hầu cho người khỏi bị sa ngã vì
sự buồn rầu quá lớn.
8. Vậy tôi xin anh em hãy bày tỏ lòng yêu thương
đối với người đó.
9. Bởi chưng tôi viết thơ cho anh em, cốt để thử anh
em xem có vâng lời trong cả mọi sự cùng chăng.
10. Nhưng anh em tha thứ
ai, thì tôi cũng tha thứ. Vả, nếu tôi đã tha, là vì anh em mà tha, ở trước
mặt Ðấng Christ,
11. hầu đừng để cho quỉ Sa-tan thắng chúng ta, vì
chúng ta chẳng phải là không biết mưu chước của nó.
12. Lại khi tôi đã
đến thành Trô-ách đặng giảng Tin Lành của Ðấng Christ, dầu Chúa đã mở cửa
cho tôi ở đó,
13. mà vì tôi không gặp anh em tôi là Tít, nên chẳng được
yên lòng. Vậy sau khi từ giã các tín đồ, thì tôi qua xứ Ma-xê-đoan.
14.
Song tạ ơn Ðức Chúa Trời, Ngài làm cho chúng tôi được thắng trong Ðấng
Christ luôn luôn, và bởi chúng tôi, Ngài rải mùi thơm về sự nhận biết Ngài
khắp chốn!
15. Vì chúng tôi ở trước mặt Ðức Chúa Trời là mùi thơm của
Ðấng Christ, ở giữa kẻ được cứu, và ở giữa kẻ bị hư mất;
16. cho kẻ
nầy, mùi của sự chết làm cho chết; cho kẻ kia, mùi của sự sống làm cho
sống. Ai xứng đáng cho những sự nầy?
17. Vả, chúng tôi chẳng giả mạo
lời của Ðức Chúa Trời như nhiều kẻ khác; nhưng chúng tôi lấy lòng chân
thật, theo như đạo từ Ðức Chúa Trời đến thể nào, thì giảng ra thể ấy trước
mặt Ðức Chúa Trời, trong Ðấng Christ.
2 Cô-rinh-tô 3 chọn
đoạn khác
1.
Chúng tôi há lại bắt đầu tự phô mình, hay là như người khác cần có thơ gởi
gắm cho anh em, hoặc nhờ thơ gởi gắm của anh em sao?
2. Ấy chính anh em
là thơ gởi gắm của chúng tôi, viết trong lòng chúng tôi, mọi người đều
biết và đều đọc.
3. Vả, rõ thật rằng anh em là bức thơ của Ðấng Christ,
bởi chức vụ chúng tôi viết ra, chẳng phải viết bằng mực, nhưng bằng Thánh
Linh của Ðức Chúa Trời hằng sống, chẳng phải viết trên bảng đá, nhưng trên
bảng thịt, tức là trên lòng anh em.
4. Nầy là sự tin chắc của chúng tôi
nhờ Ðấng Christ mà có trong Ðức Chúa Trời:
5. không phải tự mình chúng
tôi có tài năng mà nghĩ việc gì như bởi chính mình chúng tôi, nhưng tài
năng của chúng tôi đến từ Ðức Chúa Trời;
6. và ấy là Ngài đã ban tài
năng cho chúng tôi giúp việc giao ước mới, chẳng phải giao ước về chữ, bèn
là giao ước về Thánh Linh; vì chữ làm cho chết, song Thánh Linh làm cho
sống.
7. Vả, nếu chức vụ về sự chết, chạm chữ trên bảng đá, đã là vinh
hiển lắm đến nỗi con cái Y-sơ-ra-ên không có thể ngó trên mặt Môi-se, vì
cớ sự sáng láng trên mặt người, dầu là tạm,
8. phương chi chức vụ của
Thánh Linh càng vinh hiển hơn biết bao!
9. Vậy, nếu chức vụ về sự định
tội còn được vinh hiển, thì chức vụ về sự công bình được vinh hiển hơn bội
phần.
10. Vả lại, cái điều được bồi hoàn trong chức vụ thứ nhứt biến đi
bởi sự vinh hiển rất cao hơn của chức vụ thứ nhì;
11. vì nếu sự phải
qua đi còn có lúc vinh hiển thay, phương chi sự bền ở sẽ có vinh hiển
dường nào nữa!
12. Vậy, chúng ta có sự trông cậy dường ấy, nên được rất
tự do,
13. chúng ta chẳng làm như Môi-se lấy màn che mặt mình, hầu cho
con cái Y-sơ-ra-ên không trông thấy cuối cùng của sự sáng láng phải
qua.
14. Nhưng lòng họ đã cứng cỏi; vì đến ngày nay, khi họ đọc Cựu
Ước, cái màn ấy vẫn còn chưa cất khỏi, bởi chưng ấy là trong Ðấng Christ
mà màn đó biến đi.
15. Ấy vậy, cho đến ngày nay, mỗi lần người ta đọc
sách Môi-se cho họ, cái màn ấy vẫn còn ở trên lòng họ.
16. Khi họ sẽ
trở lại cùng Chúa, thì màn ấy mới cất khỏi.
17. Vả, Chúa tức là Thánh
Linh, Thánh Linh của Chúa ở đâu, thì sự tự do cũng ở đó.
18. Chúng ta
ai nấy đều để mặt trần mà nhìn xem vinh hiển Chúa như trong gương, thì hóa
nên cũng một ảnh tượng Ngài, từ vinh hiển qua vinh hiển, như bởi Chúa, là
Thánh Linh.
2
Cô-rinh-tô 4 chọn
đoạn khác
1. Vậy nên, chúng tôi nhờ sự
thương xót đã ban cho, mà được chức vụ nầy, thì chúng tôi chẳng ngã
lòng;
2. nhưng chúng tôi từ bỏ mọi điều hổ thẹn giấu kín. Chúng tôi
chẳng theo sự dối gạt, và chẳng giả mạo lời Ðức Chúa Trời, nhưng trước mặt
Ðức Chúa Trời chúng tôi tỏ bày lẽ thật, khiến lương tâm mọi người cho
chúng tôi là đáng chuộng.
3. Nếu Tin Lành của chúng tôi còn che khuất,
là chỉ che khuất cho những kẻ hư mất,
4. cho những kẻ chẳng tin mà chúa
đời nầy đã làm mù lòng họ, hầu cho họ không trông thấy sự vinh hiển chói
lói của Tin Lành Ðấng Christ, là ảnh tượng của Ðức Chúa Trời.
5. Vả,
chúng tôi chẳng rao giảng chính mình chúng tôi, nhưng rao giảng Ðức Chúa
Jêsus Christ, tức là Chúa; và vì tình yêu mến Ðức Chúa Jêsus mà chúng tôi
xưng mình là tôi tớ của anh em.
6. Vì Ðức Chúa Trời, là Ðấng có phán:
Sự sáng phải soi từ trong sự tối tăm! đã làm cho sự sáng Ngài chói lòa
trong lòng chúng tôi, đặng sự thông biết về vinh hiển Ðức Chúa Trời soi
sáng nơi mặt Ðức Chúa Jêsus Christ.
7. Nhưng chúng tôi đựng của quí nầy
trong chậu bằng đất, hầu cho tỏ quyền phép lớn dường ấy là bởi Ðức Chúa
Trời mà ra, chớ chẳng phải bởi chúng tôi.
8. Chúng tôi bị ép đủ cách,
nhưng không đến cùng; bị túng thế nhưng không ngã lòng;
9. bị bắt bớ,
nhưng không đến bỏ; bị đánh đập, nhưng không đến chết mất.
10. Chúng
tôi thường mang sự chết của Ðức Chúa Jêsus trong thân thể mình, hầu cho sự
sống của Ðức Chúa Jêsus cũng tỏ ra trong thân thể chúng tôi.
11. Bởi
chúng tôi là kẻ sống, vì cớ Ðức Chúa Jêsus mà hằng bị nộp cho sự chết, hầu
cho sự sống của Ðức Chúa Jêsus cũng được tỏ ra trong xác thịt hay chết của
chúng tôi;
12. vậy thì sự chết làm trong chúng tôi, còn sự sống trong
anh em.
13. Vì chúng tôi có đồng một lòng tin, y như lời Kinh Thánh
rằng: Ta đã tin, cho nên ta nói, cũng vậy, chúng tôi tin, cho nên mới
nói,
14. vì biết rằng Ðấng đã khiến Ðức Chúa Jêsus sống lại, cũng sẽ
làm cho chúng tôi sống lại với Ðức Chúa Jêsus, và làm cho chúng tôi ứng
hầu với anh em trước mặt Ngài.
15. Bởi chưng mọi điều đó xảy đến vì cớ
anh em, hầu cho ân điển rải ra cách dư dật, khiến sự tạ ơn nơi nhiều người
hơn cũng dư dật, mà thêm vinh hiển cho Ðức Chúa Trời.
16. Vậy nên chúng
ta chẳng ngã lòng, dầu người bề ngoài hư nát, nhưng người bề trong cứ đổi
mới càng ngày càng hơn.
17. Vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm của chúng ta sanh
cho chúng ta sự vinh hiển cao trọng đời đời, vô lượng, vô biên,
18. bởi
chúng ta chẳng chăm sự thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời,
mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy.
2 Cô-rinh-tô 5 chọn
đoạn khác
1.
Vả, chúng ta biết rằng nếu nhà tạm của chúng ta dưới đất đổ nát, thì chúng
ta lại có nhà đời đời trên trời, bởi Ðức Chúa Trời, không phải bởi tay
người làm ra.
2. Vì chúng ta thật than thở trong nhà tạm nầy, mà hết
sức mong được mặc lấy nhà chúng ta từ trên trời,
3. miễn là gặp thấy
chúng ta đang mặc áo, không trần truồng.
4. Bởi chưng chúng ta ở trong
nhà tạm nầy, than thở dưới gánh nặng, vì chúng ta không cầu cho bị lột
trần, song cầu cho được mặc lại, để sự gì hay chết trong chúng ta bị sự
sống nuốt đi.
5. Ðấng đã gây dựng chúng ta cho được sự ấy, ấy là Ðức
Chúa Trời, đã ban của tin của Ðức Thánh Linh cho chúng ta.
6. Vậy,
chúng ta hằng đầy lòng tin cậy, và biết rằng khi chúng ta đang ở trong
thân thể nầy thì cách xa Chúa
7. vì chúng ta bước đi bởi đức tin, chớ
chẳng phải bởi mắt thấy.
8. Vậy tôi nói, chúng ta đầy lòng tin cậy,
muốn lìa bỏ thân thể nầy đặng ở cùng Chúa thì hơn.
9. Cho nên chúng ta
dầu ở trong thân thể nầy, dầu ra khỏi, cũng làm hết sức để được đẹp lòng
Chúa.
10. Bởi vì chúng ta thảy đều phải ứng hầu trước tòa án Ðấng
Christ, hầu cho mỗi người nhận lãnh tùy theo điều thiện hay điều ác mình
đã làm lúc còn trong xác thịt.
11. Vậy chúng tôi biết Chúa đáng kính
sợ, nên tìm cách làm cho người ta đều tin; Ðức Chúa Trời biết chúng tôi,
và tôi mong anh em cũng biết chúng tôi trong lương tâm mình.
12. Chúng
tôi chẳng lại phô mình cùng anh em, nhưng muốn trao cho anh em cái dịp
khoe mình về chúng tôi, đặng anh em có thể đối đáp lại cùng những kẻ chỉ
khoe mình về bề ngoài, mà không về sự trong lòng.
13. Vả, hoặc chúng
tôi cuồng, ấy là vì Ðức Chúa Trời; hoặc chúng tôi dè giữ, ấy là vì anh
em.
14. Vì tình yêu thương của Ðấng Christ cảm động chúng tôi, và chúng
tôi tưởng rằng nếu có một người chết vì mọi người, thì mọi người đều
chết,
15. lại Ngài đã chết vì mọi người, hầu cho những kẻ còn sống
không vì chính mình mà sống nữa, nhưng sống vì Ðấng đã chết và sống lại
cho mình.
16. Bởi đó, từ rày về sau, chúng tôi không theo xác thịt mà
nhận biết ai nữa; và, dẫu chúng tôi từng theo xác thịt mà nhận biết Ðấng
Christ, song cũng chẳng còn nhận biết Ngài cách ấy đâu.
17. Vậy, nếu ai
ở trong Ðấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi,
nầy mọi sự đều trở nên mới.
18. Mọi điều đó đến bởi Ðức Chúa Trời, Ngài
đã làm cho chúng ta nhờ Ðấng Christ mà được hòa thuận lại cùng Ngài, và
giao chức vụ giảng hòa cho chúng ta.
19. Vì chưng Ðức Chúa Trời vốn ở
trong Ðấng Christ, làm cho thế gian lại hòa với Ngài, chẳng kể tội lỗi cho
loài người, và đã phó đạo giảng hòa cho chúng tôi.
20. Vậy chúng tôi
làm chức khâm sai của Ðấng Christ, cũng như Ðức Chúa Trời bởi chúng tôi mà
khuyên bảo. Chúng tôi nhơn danh Ðấng Christ mà nài xin anh em: hãy hòa
thuận lại với Ðức Chúa Trời.
21. Ðức Chúa Trời đã làm cho Ðấng vốn
chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Ðấng
đó mà được trở nên sự công bình của Ðức Chúa Trời.
2 Cô-rinh-tô 6
chọn
đoạn khác
1. Ấy vậy, vì chúng tôi làm việc với Chúa, nên xin anh em
chớ chịu ơn Ðức Chúa Trời luống không.
2. Vì Ngài phán rằng: Ta đã nhậm
lời ngươi trong thì thuận tiện, Ta đã phù hộ ngươi trong ngày cứu rỗi.
Kìa, hiện nay là thì thuận tiện; kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi!
3.
Chúng tôi chẳng làm cho ai vấp phạm, hầu cho chức vụ của mình khỏi bị một
tiếng chê bai nào.
4. Nhưng chúng tôi làm cho mình đáng trượng trong
mọi sự, như kẻ hầu việc Ðức Chúa Trời, bởi lòng nhịn nhục lắm trong những
sự hoạn nạn, thiếu thốn, khốn khổ,
5. đòn vọt, lao tù, rối loạn, khó
nhọc, tỉnh thức, kiêng ăn;
6. bởi sự thanh sạch, thông biết, khoan
nhẫn, nhơn từ, bởi Ðức Thánh Linh, bởi lòng yêu thương thật tình,
7.
bởi lời chơn thật, bởi quyền phép Ðức Chúa Trời, cầm những khí giới công
bình ở tay hữu và tay tả;
8. dầu vinh dầu nhục, dầu mang tiếng xấu, dầu
được tiếng tốt;
9. ngó như kẻ phỉnh dỗ, nhưng là kẻ thật thà; ngó như
kẻ xa lạ, nhưng là kẻ quen biết lắm; ngó như gần chết, mà nay vẫn sống;
ngó như bị sửa phạt, mà không đến chịu giết;
10. ngó như buồn rầu, mà
thường được vui mừng; ngó như nghèo ngặt, mà thật làm cho nhiều người được
giàu có ngó như không có gì cả, mà có đủ mọi sự!
11. Hỡi người
Cô-rinh-tô, miệng chúng tôi hả ra vì anh em, lòng chúng tôi mở
rộng.
12. Chẳng phải chúng tôi hẹp hòi đãi anh em, nhưng ấy là lòng anh
em tự làm nên hẹp hòi.
13. Hãy báo đáp chúng tôi như vậy, tôi nói với
anh em như nói với con cái mình, cũng hãy mở rộng lòng anh em!
14. Chớ
mang ách chung với kẻ chẳng tin. Bởi vì công bình với gian ác có hòa hiệp
nhau được chăng? Sự sáng với sự tối có thông đồng nhau được chăng?
15.
Ðấng Christ và Bê-li-an nào có hòa hiệp chi, hay là kẻ tin có phần gì với
kẻ chẳng tin?
16. Có thể nào hiệp đền thờ Ðức Chúa Trời lại với hình
tượng tà thần? Vì chúng ta là đền thờ của Ðức Chúa Trời hằng sống, như Ðức
Chúa Trời đã phán rằng: Ta sẽ ở và đi lại giữa họ; ta sẽ làm Ðức Chúa Trời
của họ, và họ làm dân ta.
17. Bởi vậy Chúa phán rằng: Hãy ra khỏi giữa
chúng nó, hãy phân rẽ ra khỏi chúng nó, đừng đá động đến đồ ô uế, Thì ta
sẽ tiếp nhận các ngươi:
18. Ta sẽ làm Chúa các ngươi, Các ngươi làm con
trai con gái ta, Chúa Toàn năng phán như vậy.
2 Cô-rinh-tô 7 chọn
đoạn khác
1.
Hỡi những kẻ rất yêu dấu của tôi, chúng ta đã có lời hứa dường ấy, thì hãy
làm cho mình sạch khỏi mọi sự dơ bẩn phần xác thịt và phần thần linh, lại
lấy sự kính sợ Ðức Chúa Trời mà làm cho trọn việc nên thánh của chúng
ta.
2. Hãy mở lòng anh em cho chúng tôi: chúng tôi chẳng có làm hại ai,
lừa dối ai; thủ lợi ai.
3. Tôi chẳng nói điều đó để buộc tội anh em; vì
tôi đã nói rằng lòng chúng tôi thuộc về anh em, dầu sống hay chết cũng
vậy.
4. Tôi nói với anh em cách bạo dạn; tôi được đầy sự yên ủi, tôi
được vui mừng quá bội ở giữa mọi sự khó khăn.
5. Vả, khi chúng tôi đến
trong xứ Ma-xê-đoan, xác thịt chẳng được yên nghỉ chút nào. Chúng tôi khốn
đốn đủ mọi cách: ngoài thì có sự chiến trận, trong thì có sự lo sợ.
6.
Nhưng Ðức Chúa Trời là Ðấng yên ủi kẻ ngã lòng, đã yên ủi tôi bởi Tít đến
nơi;
7. không những bởi người đến mà thôi, nhưng lại bởi sự yên ủi
người đã nhận lãnh nơi anh em nữa: người có nói cho chúng tôi biết anh em
rất ao ước, khóc lóc, và có lòng sốt sắng đối với tôi, điều đó làm cho tôi
càng vui mừng thêm.
8. Dầu nhơn bức thơ tôi, đã làm cho anh em buồn
rầu, thì tôi chẳng lấy làm phàn nàn; mà nếu trước đã phàn nàn (vì tôi thấy
bức thơ ấy ít nữa cũng làm cho anh em buồn rầu trong một lúc),
9. nay
tôi lại mừng, không phải mừng về sự anh em đã phải buồn rầu, song mừng về
sự buồn rầu làm cho anh em sanh lòng hối cải. Thật, anh em đã buồn rầu
theo ý Ðức Chúa Trời, đến nỗi chưa chịu thiệt hại bởi chúng tôi chút
nào.
10. Vì sự buồn rầu theo ý Ðức Chúa Trời sanh ra sự hối cải, và sự
hối cải dẫn đến sự rỗi linh hồn; về sự đó người ta chẳng hề ăn năn, còn sự
buồn rầu theo thế gian sanh ra sự chết.
11. Vậy, hãy xem, sự buồn rầu
theo ý Ðức Chúa Trời sanh ra sự ân cần trong anh em là dường nào! Lại có
sự chữa chối, buồn giận, răn sợ, sốt sắng, nông nả, trách phạt là dường
nào! Anh em đã tỏ ra cho ai nấy đều biết rằng mình vốn là thanh sạch trong
việc đó.
12. Lại còn, nếu tôi đã viết thơ cho anh em, ấy không phải vì
cớ kẻ làm sự trái nghịch, cũng không phải vì cớ kẻ chịu sự trái nghịch;
nhưng hầu cho lòng anh em yêu chuộng chúng tôi được tỏ ra giữa anh em ở
trước mặt Ðức Chúa Trời.
13. Ấy là điều đã yên ủi chúng tôi. Nhơn sự
yên ủi đó chúng tôi lại được sự vui mừng càng lớn hơn nữa, khi thấy sự vui
mừng của Tít; vì anh em thảy đều đã để cho tâm thần người được yên
lặng.
14. Nếu tôi đã khoe mình với Tít về anh em trong sự gì, thì tôi
cũng chẳng hổ thẹn; nhưng vì chúng tôi đã thường nói điều thật với anh em,
nên lời khen về anh em mà chúng tôi khoe với Tít cũng thấy là thật.
15.
Khi người nhớ đến sự vâng lời của anh em hết thảy, và anh em tiếp người
cách sợ sệt run rẩy dường nào, thì tình yêu thương của người đối với anh
em càng bội lên.
16. Tôi vui mừng vì có thể tin cậy anh em trong mọi
sự.
2 Cô-rinh-tô 8
chọn
đoạn khác
1. Hỡi anh em, chúng tôi muốn anh em biết
ơn Ðức Chúa Trời đã làm cho các Hội thánh ở xứ Ma-xê-đoan:
2. đang khi
họ chịu nhiều hoạn nạn thử thách, thì lòng quá vui mừng, và cơn rất nghèo
khó của họ đã rải rộng ra sự dư dật của lòng rộng rãi mình.
3. Vì tôi
làm chứng cho họ rằng họ đã tự ý quyên tiền theo sức mình, hoặc cũng quá
sức nữa,
4. và nài xin chúng tôi làm ơn cho họ có phần vào sự giùm giúp
các thánh đồ.
5. Họ lại làm quá lòng trông cậy của chúng tôi, vì trước
hết đã dâng chính mình cho Chúa, và sau lại cho chúng tôi, theo ý muốn Ðức
Chúa Trời.
6. Vậy nên chúng tôi đã khuyên Tít đi đến nơi anh em để làm
trọn việc nhơn đức nầy, như người đã khởi sự làm.
7. Vậy thì, như anh
em đều trổi hơn về mọi việc, tức là về đức tin, về lời giảng, về sự vâng
lời, về mọi sự sốt sắng, về tình yêu chúng tôi, thì cũng hãy chủ ý làm cho
trổi hơn về việc nhơn đức nầy.
8. Tôi nói điều đó chẳng phải truyền dạy
anh em; nhưng bởi kẻ khác làm gương sốt sắng, thì tôi cũng muốn thử xem sự
thành thực của lòng yêu thương anh em là thể nào.
9. Vì anh em biết ơn
của Ðức Chúa Jêsus Christ chúng ta, Ngài vốn giàu, vì anh em mà tự làm nên
nghèo, hầu cho bởi sự nghèo của Ngài, anh em được nên giàu.
10. Ấy là ý
tôi ngỏ cho anh em; ý đó có ích cho anh em, vì từ năm trước, anh em đã là
người thứ nhứt, chẳng người ra tay làm việc nầy, lại vui lòng mà làm
nữa.
11. Vậy bây giờ, hãy làm trọn công việc của anh em, hầu cho như
anh em đã sẵn lòng thể nào thì làm cho trọn theo tài năng mình.
12. Vì
nếu mình lấy lòng tốt mà làm, thì được đẹp ý theo điều mình có, chớ chẳng
theo điều mình không có.
13. Tôi chẳng khuyên bảo anh em chịu túng tíu
để giúp đỡ kẻ khác, nhưng tôi muốn có sự bằng nhau.
14. Theo cảnh bây
giờ, anh em có dư thì bù cho họ lúc túng thiếu, hầu cho họ có dư cũng bù
lại lúc túng thiếu cho anh em, như vậy là bằng nhau,
15. theo lời chép
rằng: Kẻ đã thâu nhiều cũng chẳng dư, kẻ thâu ít cũng chẳng thiếu
chi.
16. Tạ ơn Ðức Chúa Trời về sự Ngài đã xui lòng Tít cũng ân cần với
anh em thể ấy;
17. vì người nghe lời tôi khuyên, và cũng bởi sốt sắng,
thì người tự ý đi đến thăm anh em.
18. Chúng tôi có sai một người anh
em cùng đi, là người có tiếng khen đồn khắp trong các Hội thánh, tại những
điều người đã làm vì đạo Tin Lành.
19. Vả lại, người đã được các Hội
thánh chọn lựa, để làm bạn đi đường cùng chúng tôi trong việc nhơn đức
nầy, là việc chúng tôi làm trọn để tỏ vinh hiển chính mình Chúa ra, và để
làm chứng về ý tốt của chúng tôi.
20. Chúng tôi nhờ đó tránh khỏi tiếng
trách móc về sự dùng tiền góp nhiều như vậy;
21. vì chúng tôi tìm tòi
điều lành, chẳng những ở trước mặt Chúa, mà cũng ở trước mặt người ta
nữa.
22. Chúng tôi lại sai một người trong anh em chúng tôi đi với họ,
là người có lòng sốt sắng mà đòi phen chúng tôi đã thử thách trong nhiều
dịp; lần nầy, vì cớ người có lòng rất tin cậy anh em, thì chắc là càng sốt
sắng hơn.
23. Ấy vậy, nói về Tít, thì là bạn bè tôi, và là người cùng
làm việc với tôi ở nơi anh em; còn như hai anh em kia, là sứ giả của các
Hội thánh, tức là sự vinh hiển của Ðấng Christ.
24. Vậy, anh em ở trước
mặt các Hội thánh, hãy tỏ chứng cớ của sự yêu thương mình, và bày ra cho
họ biết chúng tôi có cớ khoe mình nơi họ vì anh em.
2 Cô-rinh-tô 9
chọn
đoạn khác
1. Vả lại, về sự giúp đỡ thánh đồ, thì không cần viết thêm
cho anh em nữa.
2. Vì tôi biết anh em sẵn lòng, và tôi khoe mình về anh
em với người Ma-xê-đoan, nói rằng người A-chai đã sắm sẵn từ năm ngoái;
lòng sốt sắng của anh em lại đã giục lòng nhiều người khác.
3. Song tôi
đã sai các anh em kia đến cùng anh em, hầu cho lời tôi khen anh em khỏi ra
vô ích trong điều nầy, và hầu cho anh em sẵn sàng như lời tôi đã
nói.
4. Tôi e rằng nếu người Ma-xê-đoan đến với tôi, thấy anh em không
sẵn, thì sự tin cậy đó đổi nên điều hổ thẹn cho chúng tôi chăng, còn anh
em không kể đến.
5. Vậy tôi nghĩ cần phải xin các anh em kia đi trước
chúng tôi đến cùng anh em, và cần phải sắm sẵn của bố thí mà anh em đã
hứa, hầu cho của ấy sẵn sàng như một việc bởi lòng thành, chẳng phải bởi ý
gắng gượng.
6. Hãy biết rõ điều đó, hễ ai gieo ít thì gặt ít, ai gieo
nhiều thì gặt nhiều.
7. Mỗi người nên tùy theo lòng mình đã định mà
quyên ra, không phải phàn nàn hay vì ép uổng; vì Ðức Chúa Trời yêu kẻ thí
của cách vui lòng.
8. Ðức Chúa Trời có quyền ban cho anh em đủ mọi thứ
ơn đầy dẫy, hầu cho anh em hằng đủ điều cần dùng trong mọi sự, lại còn có
rời rộng nữa để làm các thứ việc lành,
9. như có chép rằng: Người đã
rải ra, đã thí cho kẻ nghèo; Sự công bình của người có đời đời.
10.
Ðấng phát hột giống cho kẻ gieo giống và bánh để nuôi mình, cũng sẽ phát
hột giống cho anh em và làm cho sanh hóa ra nhiều, Ngài lại sẽ thêm nhiều
trái của sự công bình anh em nữa.
11. Như vậy, anh em được giàu trong
mọi sự, để làm đủ mọi cách bố thí, hầu cho người khác bởi chúng tôi mà tạ
ơn Ðức Chúa Trời.
12. Vì việc phát tiền bố thí dường ấy chẳng những dỡ
ngặt cho các thánh đồ mà thôi, lại xui nhiều người càng thêm lòng tạ ơn
Ðức Chúa Trời.
13. Bởi việc đó họ đã biết lòng rộng rãi của anh em, thì
ngợi khen Ðức Chúa Trời vì anh em từng vâng phục trong sự làm chứng về đạo
Tin Lành của Ðấng Christ, và vì cớ lòng rộng rãi về sự bố thí của anh em
đối với họ cùng với mọi người.
14. Họ lại cầu nguyện cho anh em, yêu
anh em cách âu yếm, vì cớ Ðức Chúa Trời đã ban cho anh em ân điển quá
đỗi.
15. Tạ ơn Ðức Chúa Trời, vì sự ban cho của Ngài không xiết
kể!
2 Cô-rinh-tô 10
chọn
đoạn khác
1. Tôi là Phao-lô, bởi sự nhu mì, nhơn từ
của Ðấng Christ mà xin anh em, tôi là người hèn hạ lắm trong khi gặp mặt
giữa anh em nhưng lúc vắng mặt, đối với anh em, tỏ ra biết bao là dạn
dĩ!
2. tôi nài xin anh em chớ ép tôi, khi tôi sẽ có mặt, phải dùng sự
dạn dĩ mà tôi toan dùng nghịch cùng mấy kẻ kia tưởng chúng tôi ăn ở theo
xác thịt.
3. Vì chúng tôi dầu sống trong xác thịt, chớ chẳng tranh
chiến theo xác thịt.
4. Vả, những khí giới mà chúng tôi dùng để chiến
tranh là không phải thuộc về xác thịt đâu, bèn là bởi quyền năng của Ðức
Chúa Trời, có sức mạnh để đạp đổ các đồn lũy:
5. nhờ khí giới đó chúng
tôi đánh đổ các lý luận, mọi sự cao tự nổi lên nghịch cùng sự hiểu biết
Ðức Chúa Trời, và bắt hết các ý tưởng làm tôi vâng phục Ðấng Christ.
6.
Cũng nhờ khí giới đó, chúng tôi sẵn sàng phạt mọi kẻ chẳng phục, khi anh
em đã chịu lụy trọn rồi.
7. Anh em cứ xem bề ngoài sao? Bằng có ai
quyết mình thuộc về Ðấng Christ, hãy ngẫm nghĩ rằng nếu người thuộc về
Ðấng Christ, thì chúng tôi cũng thuộc về Ngài.
8. Dầu khi tôi khoe mình
khí quá về quyền phép Chúa đã ban cho chúng tôi, để gây dựng anh em, chớ
chẳng phải để hủy diệt, thì tôi sự không hổ thẹn;
9. song tôi chẳng
muốn làm bộ dọa anh em bằng thơ từ của tôi.
10. Có người nói rằng các
thơ của người nặng lời và bạo mạnh; nhưng đến khi có mặt thì người yếu
đuối và lời nói chẳng có giá gì.
11. Kẻ nói như vậy, hãy nghĩ rằng khi
chúng tôi vắng mặt, lời trong thơ thể nào, thì khi có mặt, việc làm cũng
thể ấy.
12. Thật chúng tôi không dám bằng vai hoặc sánh mình với những
người kia, là kẻ hay tự phô mình. Nhưng lấy mình đo mình, lấy mình so sánh
với mình, thì họ tỏ ra ít trí khôn.
13. Về phần chúng tôi, chẳng muốn
khoe mình quá mực, chỉ theo mực về địa phận mà Ðức Chúa Trời đã chỉ định
cho chúng tôi tới đến anh em.
14. Bởi chưng chúng tôi chẳng vượt quá
mực mình, như thể chúng tôi không đến cùng anh em, vì thật chúng tôi đã
đem Tin Lành của Ðấng Christ mà đến nơi anh em trước hết.
15. Chúng tôi
không khoe mình quá mực, cũng không khoe về việc người khác làm; nhưng
mong rằng đức tin của anh em thêm lên, thì công việc chúng tôi cũng sẽ lớn
lên thêm giữa anh em, theo giới hạn đã định cho chúng tôi, và công việc ấy
càng mở mang,
16. cho đến nỗi chúng tôi sẽ có thể truyền Tin Lành ra
đến các xứ xa hơn xứ anh em, song chúng tôi không hề khoe mình về việc đã
làm trong địa phận của người khác.
17. Nhưng ai khoe mình, hãy khoe
mình trong Chúa.
18. Vì ấy chẳng phải là kẻ tự phô mình đáng được ưng
chịu, bèn là kẻ mà Chúa gởi gắm.
2 Cô-rinh-tô 11 chọn
đoạn khác
1. Ôi! Chớ chi
anh em dung chịu sự dồ dại của tôi một ít! Phải, anh em nên dung
chịu.
2. Vì về anh em, tôi rất sốt sắng như sự sốt sắng của Ðức Chúa
Trời, bởi tôi đã gả anh em cho một chồng mà thôi, dâng anh em như người
trinh nữ tinh sạch cho Ðấng Christ.
3. Nhưng tôi ngại rằng như xưa Ê-va
bị cám dỗ bởi mưu chước con rắn kia, thì ý tưởng anh em cũng hư đi, mà dời
đổi lòng thật thà tinh sạch đối với Ðấng Christ chăng.
4. Vì nếu có
người đến giảng cho anh em một Jêsus khác với Jêsus chúng tôi đã giảng,
hoặc anh em nhận một Thánh Linh khác với Thánh Linh anh em đã nhận, hoặc
được một Tin Lành khác với Tin Lành anh em đã được, thì anh em chắc dung
chịu!
5. Nhưng tôi tưởng rằng dầu các sứ đồ ấy tôn trọng đến đâu, tôi
cũng chẳng thua kém chút nào.
6. Về lời nói, tôi dầu là người thường,
nhưng về sự thông biết, tôi chẳng phải là người thường: đối với anh em,
chúng tôi đã tỏ điều đó ra giữa mọi người và trong mọi sự.
7. Tôi đã
rao giảng Tin Lành của Ðức Chúa Trời cho anh em một cách nhưng không, hạ
mình xuống cho anh em được cao lên, vậy thì tôi có phạm lỗi gì
chăng?
8. Tôi đã nhận lương hướng, vét lấy của Hội thánh khác đặng giúp
việc anh em.
9. Khi tôi ở cùng anh em, gặp phải lúc thiếu thốn, thì
không lụy đến ai cả; vì các anh em ở xứ Ma-xê-đoan đến, đã bù lại sự thiếu
thốn cho tôi. Không cứ việc gì, tôi đã giữ mình cho khỏi lụy đến anh em,
tôi lại cũng sẽ giữ mình như vậy nữa.
10. Như chắc rằng sự chơn thật
của Ðấng Christ ở trong tôi, thì trong các miền xứ A-chai không ai cất lấy
sự tôi khoe mình đó được.
11. Sao vậy? Vì tôi không yêu anh em chăng?
Ðã có Ðức Chúa Trời biết!
12. Song điều tôi làm, tôi còn làm nữa, để
cất mọi mưu của kẻ tìm mưu, hầu cho trong những sự họ lấy mà khoe mình,
chẳng có một sự nào trổi hơn chúng tôi được.
13. Vì mấy người như vậy
là sứ đồ giả, là kẻ làm công lừa dối, mạo chức sứ đồ của Ðấng
Christ.
14. Nào có lạ gì, chính quỉ Sa-tan mạo làm thiên sứ sáng
láng.
15. Vậy thì những kẻ giúp việc nó mạo làm kẻ giúp việc công bình
cũng chẳng lại gì; nhưng sự cuối cùng họ sẽ y theo việc làm.
16. Tôi
lại nói rằng: chớ có ai xem tôi như kẻ dại dột; nếu vậy thì hãy nhận tôi
như kẻ dại dột, hầu cho tôi cũng khoe mình ít nhiều.
17. Ðiều tôi nói,
là khi tôi lấy sự quả quyết dường ấy mà khoe mình, thì chẳng phải nói theo
Chúa song như kẻ dại dột vậy.
18. Bởi có nhiều người khoe mình theo xác
thịt, tôi cũng sẽ khoe mình.
19. Vì anh em là kẻ khôn ngoan lại vui
mừng dung chịu kẻ dại dột.
20. Phải, anh em hay chịu người ta bắt mình
làm tôi tớ, hay là nuốt sống, hay là cướp bóc, hay là tự cao mà khinh dể
anh em, vả trên mặt anh em.
21. Tôi làm hổ thẹn cho chúng tôi nói lời
nầy, chúng tôi đã tỏ mình ra yếu đuối. Nhưng, ví bằng có ai dám khoe mình
về sự gì tôi nói như kẻ dại dột thì tôi cũng dám khoe mình.
22. Họ là
người Hê-bơ-rơ phải chăng? Tôi cũng vậy. Họ là người Y-sơ-ra-ên phải
chăng? Tôi cũng vậy. Họ là dòng dõi của Áp-ra-ham phải chăng? Tôi cũng
vậy.
23. Họ là kẻ hầu việc của Ðấng Christ phải chăng? Ừ, tôi nói như
kẻ dại dột, tôi lại là kẻ hầu việc nhiều hơn! Tôi đã chịu khó nhọc nhiều
hơn, tù rạc nhiều hơn, đòn vọt quá chừng. Ðòi phen tôi gần phải bị
chết;
24. năm lần bị người Giu-đa đánh roi, mỗi lần thiếu một roi đầy
bốn chục;
25. ba lần bị đánh đòn; một lần bị ném đá; ba lần bị chìm
tàu. Tôi đã ở trong biển sâu một ngày một đêm.
26. Lại nhiều lần tôi đi
đường nguy trên sông bến, nguy với trộm cướp, nguy với giữa dân mình, nguy
với dân ngoại, nguy trong các thành, nguy trong các đồng vắng, nguy trên
biển, nguy với anh em giả dối;
27. chịu khó chịu nhọc, lắm lúc thức
đêm, chịu đói khát, thường khi phải nhịn ăn, chịu lạnh và lõa lồ.
28.
Còn chưa kể mọi sự khác, là mỗi ngày tôi phải lo lắng về hết thảy các Hội
thánh.
29. Nào có ai yếu đuối mà tôi chẳng yếu đuối ư? Nào có ai vấp
ngã mà tôi chẳng như nung như đốt ư?
30. Vì phải khoe mình, thì tôi sẽ
khoe mình về sự yếu đuối tôi.
31. Ðức Chúa Trời là Cha Ðức Chúa Jêsus,
là Ðấng đáng ngợi khen đời đời vô cùng, biết rằng tôi không nói dối
đâu.
32. Ở thành Ða-mách, quan tổng đốc của vua A-rê-ta giữ thành của
người Ða-mách để bắt tôi.
33. Có người từ cửa sổ dòng tôi xuống, bằng
một cái giỏ, dọc theo lưng thành, ấy vậy là tôi thoát khỏi tay
họ.
2 Cô-rinh-tô 12
chọn
đoạn khác
1. Tôi cần phải khoe mình, dầu chẳng có
ích gì; nhưng tôi sẽ nói đến các sự hiện thấy và sự Chúa đã tỏ ra.
2.
Tôi biết một người trong Ðấng Christ, cách mười bốn năm trước, đã được đem
lên đến từng trời thứ ba (hoặc trong thân thể người, hoặc ngoài thân thể
người, tôi chẳng biết, có Ðức Chúa Trời biết).
3. Tôi biết người đó
(hoặc trong thân thể người, hoặc ngoài thân thể người, tôi chẳng biết, có
Ðức Chúa Trời biết)
4. được đem lên đến chốn Ba-ra-đi, ở đó, nghe những
lời không thể nói, mà không có phép cho người nào nói ra.
5. Về người
đó, tôi sẽ khoe mình; nhưng về chính mình tôi, tôi không khoe, chỉ khoe về
sự yếu đuối của tôi mà thôi.
6. Dầu tôi muốn khoe mình, thì cũng không
phải là một người dại dột, vì tôi sẽ nói thật; nhưng tôi giữ, không nói,
hầu cho chẳng ai nghĩ tôi vượt quá sự họ thấy ở nơi tôi và nghe tôi
nói.
7. Vậy nên, e rằng tôi lên mình kiêu ngạo bởi sự cao trọng cả thể
của những sự tỏ ra ấy chăng, thì đã cho một cái giằm xóc vào thịt tôi, tức
là quỉ sứ của Sa-tan, để vả tôi, và làm cho tôi đừng kiêu ngạo.
8. Ðã
ba lần tôi cầu nguyện Chúa cho nó lìa xa tôi.
9. Nhưng Chúa phán rằng:
Ân điển ta đủ cho ngươi rồi, vì sức mạnh của ta nên trọn vẹn trong sự yếu
đuối. Vậy, tôi sẽ rất vui lòng khoe mình về sự yếu đuối tôi, hầu cho sức
mạnh của Ðấng Christ ở trong tôi.
10. Cho nên tôi vì Ðấng Christ mà
đành chịu trong sự yếu đuối, nhuốc nha, túng ngặt, bắt bớ, khốn khó; vì
khi tôi yếu đuối, ấy là lúc tôi mạnh mẽ.
11. Tôi đã nên dại dột bởi anh
em ép uổng tôi; lẽ thì anh em khen lao tôi mới phải, vì dầu tôi không ra
gì, cũng chẳng kém các sứ đồ rất lớn kia chút nào.
12. Các bằng cớ về
chức sứ đồ tôi đã tỏ ra trong anh em bởi sự nhịn nhục mọi đàng, bởi các
phép lạ.
13. Vả, nếu trừ ra sự chính tôi không làm lụy cho anh em, thì
anh em có việc gì mà chẳng bằng các Hội thánh khác? Xin tha thứ cho tôi sự
không công bình đó!
14. Nầy là lần thứ ba tôi sẵn sàng đi đến cùng anh
em, và tôi sẽ chẳng làm lụy cho anh em đâu, vì không phải tôi tìm của cải
anh em, bèn là tìm chính anh em vậy; thật, chẳng phải con cái nên chứa của
quí cho cha mẹ, nhưng thà cha mẹ chứa cho con cái thì hơn.
15. Về phần
tôi, tôi rất vui lòng phí của và phí trọn cả mình tôi vì linh hồn anh em,
dẫu rằng tôi yêu anh em thêm, mà cần phải bị anh em yêu tôi kém.
16.
Tuy rằng tôi chưa từng làm lụy cho anh em, nhưng tôi là người khôn khéo,
đã dùng mưu kế mà bắt lấy anh em!
17. Vậy tôi há đã dùng một người nào
trong những kẻ tôi sai đến cùng anh em mà lấy lợi của anh em chăng?
18.
Tôi đã xin Tít đi thăm anh em, lại đã sai một người trong anh em chúng tôi
cùng đi với người. Có phải là Tít đã lấy lợi của anh em không? Chúng tôi
há chẳng bước đi bởi một Thánh Linh, theo cùng một dấu chơn sao?
19. Ðã
lâu nay, anh em tưởng rằng chúng tôi tìm cách chữa mình trước mặt anh em.
Ấy là trong Ðấng Christ, trước mặt Ðức Chúa Trời mà chúng tôi nói; hỡi
những kẻ rất yêu dấu, mọi điều đó thảy vì sự gây dựng cho anh em.
20.
Vì tôi e rằng khi tôi đến, chẳng thấy anh em như tôi ước ao, lại về phần
anh em, chẳng thấy tôi như anh em đã ước ao chăng. Tôi còn e rằng trong
các anh em có những điều rầy rà, ghen ghét, nóng giận, bất hòa, nói hành,
nói gần nói xa, kiêu căng, hỗn loạn chăng.
21. Có lẽ nào khi tôi đến
nơi anh em, Ðức Chúa Trời lại làm cho tôi phải hạ mình xuống về việc anh
em một lần nữa, và tôi sẽ phải khóc lóc về nhiều kẻ trước đã phạm tội mà
không ăn năn về những sự ô uế, gian dâm, luông tuồng họ đã phạm, hay
sao?
2 Cô-rinh-tô 13
chọn
đoạn khác
1. Nầy là lần thứ ba mà tôi sẽ đi đến nơi
anh em. Mọi việc sẽ định cứ lời khai của hai hoặc ba người làm
chứng.
2. Ðiều đó tôi đã nói rồi, bây giờ lại nói rồi nữa, ngày nay tôi
dầu vắng mặt, nhưng không khác lúc tôi ở với anh em lần thứ hai: tôi rao
cho kẻ trước có phạm tội và cho mọi kẻ khác rằng, nếu tôi lại đến, thì
chẳng dung thứ chi hết,
3. vì anh em phải có một bằng cớ rằng Ðấng
Christ phán bởi tôi, tức là Ðấng đối với anh em chẳng phải là yếu đuối
đâu, bèn là mạnh mẽ ở giữa anh em vậy.
4. Bởi vì, dầu Ngài nhơn sự yếu
đuối đã bị đóng đinh vào thập tự giá, nhưng Ngài sống bởi quyền phép Ðức
Chúa Trời; chúng tôi cũng vậy, dầu là yếu đuối trong Ngài, nhưng nhờ quyền
phép Ðức Chúa Trời thì cũng sẽ sống với Ngài, đặng làm việc giữa anh
em.
5. Chính anh em hãy tự xét để xem mình có đức tin chăng. Hãy tự thử
mình: anh em há không nhận biết rằng có Ðức Chúa Jêsus Christ ở trong anh
em sao? miễn là anh em không đáng bị bỏ.
6. Song tôi mong anh em nhận
biết rằng chúng tôi chẳng đáng bị bỏ.
7. Nhưng chúng ta cầu xin Ðức
Chúa Trời cho anh em đừng làm việc ác nào, chẳng phải để tỏ ra chính chúng
tôi được ưng chịu, song hầu cho anh em làm điều thiện, mặt dầu chúng tôi
như đáng bị bỏ.
8. Vì chúng tôi chẳng có thể nghịch cùng lẽ thật, nhưng
chỉ có thể thuận theo lẽ thật.
9. Dầu chúng tôi yếu đuối, miễn là anh
em được mạnh mẽ thì chúng tôi cũng vui mừng; và điều chúng tôi cầu xin, ấy
là cho anh em được nên trọn vẹn.
10. Vậy nên khi vắng mặt, tôi viết
những điều nầy, để khi tôi có mặt, không dùng thẳng phép, theo quyền Chúa
ban cho tôi, để gây dựng chớ không phải để hủy diệt.
11. Rốt lại, hỡi
anh em, hãy mừng rỡ; khá theo đến sự trọn lành; hãy yên ủi mình, hiệp một
tâm tình, ở cho hòa thuận, thì Ðức Chúa Trời sự yêu thương và sự bình an
sẽ ở cùng anh em.
12. Hãy lấy cái hôn thành mà chào nhau.
13. Hết
thảy thánh đồ chào anh em.
14. Nguyền xin ơn của Ðức Chúa Jêsus Christ,
sự yêu thương của Ðức Chúa Trời, và sự giao thông của Ðức Thánh Linh ở với
anh em hết thảy!