Mục Lục
[1] [2] [3] [4]
[5] [6] [7] [8]
[9] [10] [11] [12]
Truyền-Ðạo 1 chọn
đoạn khác
1. Lời của người
truyền đạo, con trai của Ða-vít, vua tại Giê-ru-sa-lem.
2. Người truyền
đạo nói: Hư không của sự hư không, hư không của sự hư không, thảy đều hư
không.
3. Các việc lao khổ loài người làm ra dưới mặt trời, thì được
ích lợi chi?
4. Ðời nầy qua, đời khác đến; nhưng đất cứ còn luôn
luôn.
5. Mặt trời mọc, mặt trời lặn, nó lật đật trở về nơi nó
mọc.
6. Gió thổi về hướng nam, kế xây qua hướng bắc; nó xây đi vần lại
không ngừng, rồi trở về vòng cũ nó.
7. Mọi sông đều đổ vào biển, song
không hề làm đầy biển; nơi mà sông thường chảy vào, nó lại chảy về đó
nữa.
8. Muôn vật thảy đều lao khổ, loài người không thế nói ra được;
mắt không hề chán ngó, tai chẳng hề nhàm nghe.
9. Ðiều chi đã có, ấy là
điều sẽ có; điều gì đã làm, ấy là điều sẽ làm nữa; chẳng có điều gì mới ở
dưới mặt trời.
10. Nếu có một vật chi mà người ta nói rằng: Hãy xem,
cái nầy mới, vật ấy thật đã có rồi trong các thời đời trước ta.
11.
Người ta chẳng nhớ các đời trước, và các đời sau những người đến sau cũng
sẽ chẳng nhớ đến nữa.
12. Ta là người truyền đạo, đã làm vua Y-sơ-ra-ên
tại Giê-ru-sa-lem.
13. Ta chuyên lòng lấy sự khôn ngoan mà tra khảo mọi
việc làm ra dưới trời; ấy là một việc lao khổ mà Ðức Chúa Trời đã giao cho
loài người để lo làm.
14. Ta đã xem thấy mọi việc làm ra dưới mặt trời;
kìa, thảy đều hư không, theo luồng gió thổi.
15. Vật chi đã cong vẹo
không thể ngay lại được, và vật gì thiếu không thể đếm được.
16. Ta nói
trong lòng rằng: Nầy, ta đã được sự khôn ngoan lớn hơn hết thảy những
người ở trước ta tại Giê-ru-sa-lem; thật lòng ta đã thấy nhiều sự khôn
ngoan và tri thức.
17. Ta cũng chuyên lòng học biết sự khôn ngoan, và
biết sự ngu dại điên cuồng; ta nhìn biết điều đó cũng là theo luồng gió
thổi.
18. Vì nếu sự khôn ngoan nhiều, sự phiền não cũng nhiều; ai thêm
sự tri thức ắt thêm sự đau đớn.
Truyền-Ðạo 2 chọn
đoạn khác
1. Ta lại nói
trong lòng rằng: Hè! hãy thử điều vui sướng và nếm sự khoái lạc: kìa, điều
đó cũng là sự hư không.
2. Ta nói: Cười là điên; vui sướng mà làm
chi?
3. Ta nghĩ trong lòng rằng phải uống rượu để cho thân mình vui
sướng, mà sự khôn ngoan vẫn còn dẫn dắt lòng ta, lại nghĩ phải cầm lấy sự
điên dại cho đến khi xem thử điều gì là tốt hơn cho con loài người làm ở
dưới trời trọn đời mình sống.
4. Ta làm những công việc cả thể; ta cất
nhà cho mình, trồng vườn nho cho mình,
5. lập cho mình vườn cây trái và
vườn hoa, và trồng cây trái đủ thứ ở đó;
6. ta đào hồ chứa nước đặng
tưới rừng, là nơi cây cối lớn lên.
7. Ta mua những tôi trai tớ gái, lại
có nhiều đầy tớ sanh ra trong nhà ta. Ta có bầy bò và chiên nhiều hơn hết
thảy những người ở trước ta tại Giê-ru-sa-lem.
8. Ta cũng thâu chứa bạc
vàng, và những vật báu của các vua, các tỉnh. Ta lo sắm cho mình những con
hát trai và gái, cùng sự khoái lạc của con trai loài người, tức là nhiều
vợ và hầu.
9. Như vậy ta trở nên cao trọng hơn hết thảy những người ở
trước ta tại Giê-ru-sa-lem; dầu vậy, sự khôn ngoan vẫn còn ở cùng
ta.
10. Ta chẳng từ điều gì mắt mình ước ao, cũng chẳng cấm điều gì
lòng mình ưa thích; vì lòng ta vui vẻ vì mọi công lao của ta; và đó là
phần ta đã được trong mọi công lao ta.
11. Ðoạn ta xem xét các công
việc tay mình đã làm, và sự lao khổ mình đã chịu để làm nó; kìa, mọi điều
đó là sự hư không và theo luồng gió thổi, chẳng có ích lợi gì hết dưới mặt
trời.
12. Ta bèn xây lại đặng xem xét sự khôn ngoan, sự ngu dại, và sự
điên cuồng; vì người nào đến sau vua sẽ có thể làm gì? Bất quá làm điều
người khác đã làm từ lâu rồi.
13. Vả, ta thấy sự khôn ngoan hơn sự ngu
dại, cũng như ánh sáng hơn tối tăm.
14. Người khôn ngoan có con mắt
trong đầu mình, còn kẻ ngu muội bước đi trong tối tăm; dầu vậy, ta nhìn
thấy hai đàng cùng gặp một số phận về sau.
15. Nên ta có nói trong lòng
rằng: Sự xảy đến cho kẻ dại, sẽ xảy đến cho ta cũng vậy; vậy, ta có nhiều
khôn ngoan như thế mà làm chi? Ta lại nói trong lòng rằng: Ðiều đó là một
sự hư không nữa.
16. Vài người ta chẳng nhớ người khôn ngoan đến đời
đời, cũng như chẳng nhớ kẻ ngu muội; vì trong ngày sau cả thảy đều bị quên
mất từ lâu. Phải, người khôn ngoan chết cũng như kẻ điên cuồng?
17.
Vậy, ta ghét đời sống, vì mọi việc làm ra dưới mặt trời là cực nhọc cho
ta, thảy đều hư không, theo luồng gió thổi.
18. Ta cũng ghét mọi công
lao ta đã làm ở dưới mặt trời, vì phải để lại cho người sau mình.
19.
Vả, ai biết rằng người ấy sẽ khôn ngoan hay là ngu dại? Dầu thế nào, hắn
sẽ cai quản mọi việc ta đã lấy sự lao khổ và khôn ngoan mà làm ở dưới mặt
trời. Ðiều đó cũng là hư không.
20. Bởi cớ ấy ta trở lòng thất vọng về
mọi công việc ta đã lao khổ mà làm ở dưới mặt trời.
21. Vì có người làm
công việc mình cách khôn ngoan, thông sáng, và tài giỏi, rồi phải để lại
làm cơ nghiệp cho kẻ chẳng hề lao khổ làm đến. Ðiều đó cũng là một sự hư
không và một sự tai nạn lớn.
22. Vậy, ích chi cho người lao khổ, cực
lòng mà làm việc ở dưới mặt trời?
23. Vì các ngày người chỉ là đau đớn,
công lao người thành ra buồn rầu; đến đỗi ban đêm lòng người cũng chẳng
được an nghỉ. Ðiều đó cũng là sự hư không.
24. Chẳng gì tốt cho người
hơn là ăn, uống, khiến linh hồn mình hưởng phước của lao khổ mình. Ta xem
thấy điều đó cũng bởi tay Ðức Chúa Trời mà đến.
25. Vì ai là người được
ăn và hưởng sự vui sướng hơn ta?
26. Bởi Ðức Chúa Trời ban sự khôn
ngoan, thông sáng, và vui vẻ cho kẻ nào đẹp lòng Ngài; nhưng Ngài khiến
cho kẻ có tội phải lao khổ mà thâu góp chất chứa, để rồi ban cho người đẹp
lòng Ðức Chúa Trời. Ðiều đó cũng là hư không, theo luồng gió
thổi.
Truyền-Ðạo 3
chọn
đoạn khác
1. Phàm sự gì có thì tiết; mọi việc dưới
trời có kỳ định.
2. Có kỳ sanh ra, và có kỳ chết; có kỳ trồng, và có kỳ
nhổ vật đã trồng;
3. Có kỳ giết, và có kỳ chữa lành; có kỳ phá dỡ, và
có kỳ xây cất;
4. có kỳ khóc, và có kỳ cười; có kỳ than vãn, và có kỳ
nhảy múa;
5. có kỳ ném đá, và có kỳ nhóm đá lại; có kỳ ôm ấp, và có kỳ
chẳng ôm ấp;
6. có kỳ tìm, và có kỳ mất; có kỳ giữ lấy, và có kỳ ném
bỏ;
7. có kỳ xé rách, và có kỳ may; có kỳ nín lặng, có kỳ nói ra;
8.
có kỳ yêu, có kỳ ghét; có kỳ đánh giặc, và có kỳ hòa bình.
9. Kẻ làm
việc có được ích lợi gì về lao khổ mình chăng?
10. Ta đã thấy công việc
mà Ðức Chúa Trời ban cho loài người là loài người dùng tập rèn lấy
mình.
11. Phàm vật Ðức Chúa Trời đã làm nên đều là tốt lành trong thì
nó. Lại, Ngài khiến cho sự đời đời ở nơi lòng loài người; dầu vậy, công
việc Ðức Chúa Trời làm từ ban đầu đến cuối cùng, người không thế hiểu
được.
12. Vậy, ta nhìn biết chẳng có điều gì tốt cho loài người hơn là
vui vẻ, và làm lành trọn đời mình.
13. Lại, ai nấy phải ăn, uống, và
hưởng lấy phước của công lao mình, ấy cũng là sự ban cho của Ðức Chúa
Trời.
14. Ta biết rằng mọi việc Ðức Chúa Trời làm nên còn có đời đời:
người ta chẳng thêm gì được, cũng không bớt chi đặng; Ðức Chúa Trời làm
như thế, để loài người kính sợ trước mặt Ngài.
15. Ðiều chi hiện có, đã
có ngày xưa; điều chi sẽ xảy đến, đã xảy đến từ lâu rồi: Ðức Chúa Trời lại
tìm kiếm việc gì đã qua.
16. Ta lại còn thấy dưới mặt trời, trong nơi
công đàng có sự gian ác, và tại chốn công bình có sự bất nghĩa.
17. Ta
bèn nói trong lòng rằng: Ðức Chúa Trời sẽ đoán xét kẻ công bình và người
gian ác; vì ở đó có kỳ định cho mọi sự mọi việc.
18. Ta lại nói trong
lòng rằng: Phải như vậy, bởi vì Ðức Chúa Trời muốn thử thách con loài
người, và chỉ cho chúng biết rằng họ không hơn gì loài thú.
19. Vì việc
xảy đến cho con loài người làm sao, thì xảy đến cho loài thú cũng vậy; sự
xảy đến cho hai loài giống hẳn với nhau. Sự chết của loài nầy cũng như sự
chết của loài kia; hai loài đều thở một thứ hơi, loài người chẳng hơn gì
loài thú; vì thảy đều hư không.
20. Cả thảy đều qui vào một chỗ; cả
thảy do bụi đất mà ra, cả thảy sẽ trở về bụi đất.
21. Ai biết hoặc thần
của loài người thăng lên, hoặc hồn của loài thú sa xuống dưới đất?
22.
Thế thì, ta thấy chẳng chi tốt cho loài người hơn là vui vẻ trong công
việc mình; ấy là kỷ phần mình; vì ai sẽ đem mình trở lại đặng xem thấy
điều sẽ xảy ra sau mình?
Truyền-Ðạo 4 chọn
đoạn khác
1. Ta xây lại, xem
xét mọi sự hà hiếp làm ra ở dưới mặt trời; kìa, nước mắt của kẻ bị hà
hiếp, song không ai an ủi họ! Kẻ hà hiếp có quyền phép, song không ai an
ủi cho kẻ bị hà hiếp!
2. Vậy, ta khen những kẻ chết đã lâu rồi là sướng
hơn kẻ còn sống;
3. còn kẻ chưa được sanh ra, chưa thấy những gian ác
làm ra dưới mặt trời, ta cho là có phước hơn hai đằng kia.
4. Ta cũng
thấy mọi công lao và mọi nghề khéo là điều gây cho người nầy kẻ khác ganh
ghét nhau. Ðiều đó cũng là sự hư không, theo luồng gió thổi.
5. Kẻ ngu
muội khoanh tay, ăn lấy thịt mình.
6. Thà đầy một lòng bàn tay mà bình
an, hơn là đầy cả hai mà bị lao khổ, theo luồng gió thổi.
7. Ta bèn xây
lại xem thấy sự hư không ở dưới mặt trời:
8. Nầy một người cô độc,
chẳng có ai hoặc con trai hay là anh em; dầu vậy, lao khổ nó không thôi,
mắt nó không hề chán của cải; nó không hề nghĩ rằng: Vậy ta lao khổ, ta
bắt linh hồn nhịn các phước là vì ai? Ðiều đó cũng là hư không, thật là
công việc cực nhọc.
9. Hai người hơn một, vì hai sẽ được công giá tốt
về công việc mình.
10. Nếu người này sa ngã, thì người kia sẽ đỡ bạn
mình lên; nhưng khốn thay cho kẻ ở một mình mà sa ngã, không có ai đỡ mình
lên!
11. Cũng vậy, nếu hai người ngủ chung thì ấm; còn một mình thì làm
sao ấm được?
12. Lại nếu kẻ ở một mình bị người khác thắng, thì hai
người có thế chống cự nó; một sợi dây đánh ba tao lấy làm khó đứt.
13.
Một kẻ trẻ tuổi nghèo mà khôn hơn một ông vua già cả mà dại, chẳng còn
biết nghe lời khuyên can.
14. Vì kẻ trẻ ra khỏi ngục khám đặng làm vua,
dầu sanh ra nghèo trong nước mình.
15. Ta thấy mọi người sống đi đi lại
lại dưới mặt trời, đều theo kẻ trẻ ấy, là người kế vị cho vua kia.
16.
Dân phục dưới quyền người thật đông vô số; dầu vậy, những kẻ đến sau sẽ
chẳng vui thích về người. Ðiều đó cũng là sự hư không, theo luồng gió
thổi.
Truyền-Ðạo 5
chọn
đoạn khác
1. Khi người vào nhà Ðức Chúa Trời, hãy
giữ chừng chơn mình. Thà lại gần mà nghe, hơn là dâng của tế lễ kẻ ngu
muội; vì nó không hiểu biết mình làm ác.
2. Chớ vội mở miệng ra, và
lòng ngươi chớ lật đật nói lời trước mặt Ðức Chúa Trời; vì Ðức Chúa Trời ở
trên trời, còn ngươi ở dưới đất. Vậy nên ngươi khá ít lời.
3. Hễ nhiều
sự lo lắng ắt sanh ra chiêm bao; còn nhiều lời thì sanh ra sự ngu
dại.
4. Khi ngươi khấn hứa sự gì với Ðức Chúa Trời, chớ chậm mà hoàn
nguyện; vì Ngài chẳng vui thích kẻ dại: vậy, khá trả điều gì ngươi
hứa.
5. Thà đừng khấn hứa, hơn là khấn hứa mà lại không trả.
6. Ðừng
cho miệng ngươi làm cho xác thịt mình phạm tội, và chớ nói trước mặt sứ
giả của Ðức Chúa Trời rằng ấy là lầm lỗi. Sao làm cho Ðức Chúa Trời nổi
giận vì lời nói ngươi, và Ngài làm hư công việc của tay ngươi?
7. Ðâu
có chiêm bao vô số và nhiều lời quá, đó cũng có sự hư không nhiều; song
ngươi hãy kính sợ Ðức Chúa Trời.
8. Khi ngươi thấy trong xứ có kẻ nghèo
bị hà hiếp, hoặc thấy sự phạm đến lẽ chánh trực, sự trái phép công bình,
thì chớ lấy làm lạ; vì có kẻ cao hơn kẻ cao vẫn coi chừng, lại còn có Ðấng
cao hơn nữa.
9. Song một vua hay cày cấy ruộng, ấy vẫn ích lợi cho xứ
mọi bề.
10. Kẻ tham tiền bạc chẳng hề chán lắc tiền bạc; kẻ ham của cải
chẳng hề chán về hoa lợi. Ðiều đó cũng là sự hư không.
11. Hễ của cải
thêm nhiều chừng nào, kẻ ăn cũng thêm nhiều chừng nấy. Chủ của cải được
ích gì hơn là xem thấy nó trước mặt chăng?
12. Giấc ngủ của người làm
việc là ngon, mặc dầu người ăn ít hay nhiều; nhưng sự chán lắc làm cho
người giàu không ngủ được.
13. Có một tai nạn dữ mà ta đã thấy dưới mặt
trời: ấy là của cải mà người chủ dành chứa lại, trở làm hại cho
mình,
14. hoặc vì cớ tai họa gì, cả của cải nầy phải mất hết; nếu người
chủ sanh một con trai, thì để lại cho nó hai tay không.
15. Mình lọt ra
khỏi lòng mẹ trần truồng thể nào, ắt sẽ trở về thể ấy, và về các huê lợi
của sự lao khổ mình, chẳng có vậy gì tay mình đem theo được.
16. Ðiều
nầy cũng là một tai nạn lớn: người ra đời thể nào, ắt phải trở về thể ấy.
Vậy, chịu lao khổ đặng theo luồng gió thổi, có ích lợi gì chăng?
17.
Lại trọn đời mình ăn trong sự tối tăm, phải nhiều sự buồn rầu đau đớn và
phiền não.
18. Kìa, ta đã nhìn thấy rằng ăn, uống, và hưởng phải của sự
lao khổ mình làm ở dưới mặt trời trọn trong những ngày mà Ðức Chúa Trời
ban cho, ấy thật là tốt và hay; vì đó là kỷ phần mình.
19. Hễ Ðức Chúa
Trời ban cho người nào giàu có, của cải, làm cho người có thế ăn lấy, nhận
lãnh kỷ phần, và vui vẻ trong công lao của mình, ấy là một sự ban cho của
Ðức Chúa Trời;
20. nhân người sẽ ít nhớ những ngày của đời mình; vì Ðức
Chúa Trời ứng đáp người bằng sự vui mừng trong lòng người.
Truyền-Ðạo 6
chọn
đoạn khác
1. Có một tai nạn khác mà ta đã thấy dưới mặt trời, thường
làm nặng nề cho loài người.
2. Kìa có một người mà Ðức Chúa Trời đã ban
cho sự giàu có, của cải, va sang trọng, đến đỗi mọi sự lòng người ước ao,
chẳng thiếu gì hết; nhưng Ðức Chúa Trời không cho người có thể ăn lấy, bèn
là một người khác được ăn. Ấy là một sự hư không, một tai nạn cực
khổ.
3. Nếu một người sanh trăm con trai, và sống nhiều năm cho đến cao
niên trường thọ, mà lòng chẳng được hưởng phước, và chết chẳng được chôn;
ta nói đứa con sảo còn hơn người ấy;
4. vì đứa con sảo ra hư không, lại
trở về sự tối tăm, và tên nó bị sự u ám vùi lấp.
5. Nó không thấy mặt
trời, cũng không biết đến; nó có được phần an nghỉ hơn người kia.
6.
Người dầu sống đến hai ngàn năm, mà không hưởng được chút phước nào, cuối
cùng cả thảy há chẳng về chung một chỗ sao?
7. Mọi sự lao khổ của loài
người là vì miệng mình, song không hề được thỏa nguyện.
8. Người khôn
ngoan hơn chi kẻ ngu muội? Người nghèo biết đạo ăn ở trước mặt người ta,
nào có ích chi?
9. Sự gì thấy bằng mắt hơn là sự tham muốn buông tuồng;
điều đó lại là một sự hư không, theo luồng gió thổi.
10. Phàm điều gì
có trước thì đã được đặt tên từ lâu rồi; loài người sẽ ra thể nào, thì đã
biết từ trước rồi; người không thể cãi trả với Ðấng mạnh hơn mình.
11.
Có nhiều điều gia thêm sự hư không; vậy, người ta được ích chi hơn;
12.
vả, trong những ngày của đời hư không mà loài người trải qua như bóng, ai
biết điều gì là ích cho mình? Vì ai có thể nói trước cho người nào về điều
sẽ xảy ra sau mình dưới mặt trời?
Truyền-Ðạo 7 chọn
đoạn khác
1. Danh tiếng hơn
dầu quí giá; ngày chết hơn ngày sanh.
2. Ði đến nhà tang chế hơn là đến
nhà yến tiệc; vì tại đó thấy sự cuối cùng của mọi người; và người sống để
vào lòng.
3. Buồn rầu hơn vui vẻ; vì nhờ mặt buồn, lòng được vui.
4.
Lòng người khôn ngoan ở trong nhà tang chế, còn lòng kẻ ngu muội ở tại nhà
vui sướng.
5. Thà nghe lời quở trách của người khôn ngoan, còn hơn là
câu hát của kẻ ngu muội.
6. Vì tiếng cười của kẻ ngu muội giống như
tiếng gai nhọn nổ dưới nồi. Ðiều đó cũng là sự hư không.
7. Phải, sự
sách thủ tiền tài làm cho kẻ khôn ra ngu, và của hối lộ khiến cho hư hại
lòng.
8. Cuối cùng của một việc hơn sự khởi đầu nó; lòng kiên nhẫn hơn
lòng kiêu ngạo.
9. Chớ vội giận; vì sự giận ở trong lòng kẻ ngu
muội.
10. Chớ nói rằng: Nhơn sao ngày trước tốt hơn ngày bây giờ? Vì
hỏi vậy là chẳng khôn.
11. Sự khôn ngoan cũng tốt bằng cơ nghiệp; nó có
ích cho những người thấy mặt trời.
12. Vì sự khôn ngoan che thân cũng
như tiền bạc che thân vậy; nhưng sự khôn ngoan thắng hơn, vì nó giữ mạng
sống cho người nào đã được nó.
13. Hãy xem xét công việc của Ðức Chúa
Trời; vì vật gì Ngài đã đánh cong, ai có thể làm ngay lại được?
14.
Trong ngày thới thạnh hãy vui mừng, trong ngày tai nạn hay coi chừng; vì
Ðức Chúa Trời đặt ngày nầy đối với ngày kia, hầu cho người đời chẳng thấy
trước đặng điều xảy ra sau mình.
15. Trong những người hư không của ta,
ta đã thấy cả điều nầy: Người công bình tuy công bình cũng phải hư mất; và
kẻ hung ác tuy hung ác lại được trường thọ.
16. Chớ công bình quá, cũng
đừng làm ra mình khôn ngoan quá; cớ sao làm thiệt hại cho mình?
17.
Cũng chớ nên hung hăng quá, và đừng ăn ở như kẻ ngu muội; cớ sao ngươi
chết trước kỳ định?
18. Ngươi giữ được điều nầy, ấy là tốt; mà lại cũng
đừng nới tay khỏi điều kia; vì ai kính sợ Ðức Chúa Trời ắt tránh khỏi mọi
điều đó.
19. Sự khôn ngoan khiến cho người khôn có sức mạnh hơn là mười
kẻ cai trị ở trong thành.
20. Thật, chẳng có người công bình ở trên đất
làm điều thiện, mà không hề phạm tội.
21. Chớ để lòng về mọi lời người
ta nói, e ngươi nghe kẻ tôi tớ mình chưởi rủa mình chăng.
22. Vì thường
khi lòng ngươi cũng biết mình đã rủa kẻ khác.
23. Ta đã lấy sự khôn
ngoan nghiệm xét mọi sự ấy; ta nói rằng: Ta sẽ ở khôn ngoan; nhưng sự khôn
ngoan cách xa ta.
24. Vả, điều chi xa quá, điều chi sâu thẩm lắm, ai có
thể tìm được?
25. Ta lại hết lòng chuyên lo cho hiểu biết, xét nét,
kiếm tìm sự khôn ngoan và chánh lý muôn vật, lại cho biết rằng gian ác là
dại dột và sự dại dột là điên cuồng.
26. Ta tìm thấy một điều cay đắng
hơn sự chết, ấy là một người đờn bà có lòng giống như lưới bẫy, tay tợ như
dây tói: ai ở đẹp lòng Ðức Chúa Trời sẽ thoát khỏi nó; còn kẻ có tội sẽ bị
nó vấn lấy.
27. Kẻ truyền đạo nói: Sau khi xem xét muôn sự từng điều
từng vật, đặng tìm chánh lý, thì nầy là điều ta tìm được;
28. ấy là
lòng ta hãy còn tìm mà chưa tìm ra: trong một ngàn người đờn ông ta đã tìm
được một người; còn trong cả thảy người đờn bà ta chẳng tìm được một ai
hết.
29. Nhưng nầy là điều ta tìm được: Ðức Chúa Trời đã dựng nên người
ngay thẳng; song loài người có tìm kiếm ra lắm mưu kế.
Truyền-Ðạo 8
chọn
đoạn khác
1. Ai sánh được với người khôn ngoan? Ai biết giải nghĩa các
vật? Sự khôn ngoan làm cho sáng sủa mắt người, và đổi sắc nghiêm trang
đi.
2. Ta khuyên rằng: Vì cớ lời thề cùng Ðức Chúa Trời, khá gìn giữ
mạng vua.
3. Chớ vội lui ra khỏi trước mặt người; đừng ghì mài trong sự
ác, vì vua làm điều chi đẹp lòng mình.
4. Vả lại, lời vua có quyền; ai
dám nói với người rằng: Ngươi làm chi?
5. Ai tuân theo lịnh người thì
chẳng biết sự tai nạn, và lòng người khôn ngoan biết thì thế và phép
lệ.
6. Vì tuy loài người bị sự tai nạn bối rối nhiều, phàm sự gì cũng
có thì thế và phép lệ.
7. Vì người chẳng biết điều chi sẽ xảy đến; ai
có thế nói trước được các việc được xảy ra làm sao?
8. Chẳng có ai cai
trị được sanh khí để cầm sanh khí lại; lại chẳng ai có quyền về ngày chết;
trong khi tranh chiến chẳng có sự miễn thứ; sự gian ác nào cứu được kẻ làm
ra nó.
9. Ta có thấy các điều đó; ta chuyên lòng suy nghĩ về mọi việc
làm ra ở dưới mặt trời. Có khi người nầy cai trị trên người kia mà làm tai
hại cho người ấy.
10. Ta cùng thấy những kẻ gian ác qua đời, và được
chôn bình yên; còn những người làm lành lại phải lìa khỏi nơi thánh, bị
người đồng thành quên đi. Ấy cũng là sự hư không.
11. Bởi chẳng thi
hành ngay án phạt những việc ác, nên lòng con loài người chuyên làm điều
ác.
12. Vì kẻ có tội làm ác một trăm lần vẫn được trường thọ; dầu vậy,
ta biết rằng kẻ kính sợ trước mặt Ðức Chúa Trời, sau rất ắt được
phước.
13. Nhưng kẻ ác chẳng sẽ được phước; cũng sẽ không được sống
lâu, vì đời nó giống như bóng qua; ấy tại nó không kính sợ trước mặt Ðức
Chúa Trời.
14. Lại còn có một sự hư không khác trên thế gian: lắm người
công bình bị đãi theo công việc kẻ ác, và lắm kẻ ác lại được đãi theo công
việc người công bình. Ta nói rằng điều đó cũng là sự hư không.
15. Ta
bèn khen sự vui mừng, bởi vì dưới mặt trời chẳng có điều gì tốt cho loài
người hơn là ăn, uống, và vui sướng; vì ấy là điều còn lại cho mình về
công lao trọn trong các ngày của đời mình, mà Ðức Chúa Trời ban cho mình
dưới mặt trời.
16. Khi ta chuyên lòng để học biết sự khôn ngoan, để
hiểu mọi việc làm ra trên đất, thì ta thấy có người ngày và đêm không cho
mắt ngủ,
17. cũng thấy mọi công việc Ðức Chúa Trời, và hiểu biết người
ta không thể dò được mọi việc làm ra dưới mặt trời, dầu chịu cực nhọc ngần
nào đặng tìm biết, cũng chẳng tìm được; và dầu cho người khôn ngoan tưởng
rằng sẽ chắc biết, thì cũng chẳng tìm được.
Truyền-Ðạo 9 chọn
đoạn khác
1.
Nầy là các việc khác mà ta đã suy nghĩ và chuyên lòng hiểu rõ ràng: ta
thấy người công bình và khôn ngoan, luôn với việc làm của họ, đều ở trong
tay Ðức Chúa Trời; hoặc sự yêu hay là sự ghét, loài người chẳng biết rõ:
thảy đều thuộc về cuộc tương lai.
2. Mọi sự xảy đến cho mọi người như
nhau: người công bình hay là kẻ hung ác, người hiền lành, thanh sạch,
người dâng của tế lễ hay là người không dâng, người thiện hay là kẻ có
tội, kẻ phát thề hay là người sợ lời thề, cả thảy đều đồng hưởng một số
phận.
3. Tai nạn lớn hơn dưới mặt trời, ấy là mọi người đồng gặp một số
phận, lòng loài người đầy dẫy sự hung ác, và sự điên cuồng choán trong
lòng họ đương khi sống, rồi họ đi về cùng kẻ chết.
4. Một người ở trong
hội kẻ sống, còn có sự trông mong; vì con chó sống hơn là sư tử
chết.
5. Kẻ sống biết mình sẽ chết; nhưng kẻ chết chẳng biết chi hết,
chẳng được phần thưởng gì hết; vì sự kỷ niệm họ đã bị quên đi.
6. Sự
yêu, sự ghét, sự ganh gỗ của họ thảy đều tiêu mất từ lâu; họ chẳng hề còn
có phần nào về mọi điều làm ra dưới mặt trời.
7. Hãy đi ăn bánh cách
vui mừng, và uống rượu cách hớn hở; vì Ðức Chúa Trời đã nhận các công việc
ngươi.
8. Khá hằng mặc áo trắng, chớ thiếu dầu thơm trên đầu
ngươi.
9. Trọn các ngày của đời hư không ngươi, mà Ðức Chúa Trời ban
cho ngươi dưới mặt trời, hãy ở vui vẻ cùng vợ yêu dấu; vì đó là phần của
ngươi trong đời nầy, và là điều ngươi được bởi công lao mình làm ở dưới
mặt trời.
10. Mọi việc tay ngươi làm được, hãy làm hết sức mình; vì
dưới âm phủ, là nơi ngươi đi đến, chẳng có việc làm, chẳng có mưu kế, cũng
chẳng có tri thức, hay là sự khôn ngoan.
11. Ta xây lại thấy dưới mặt
trời có kẻ lẹ làng chẳng được cuộc chạy đua, người mạnh sức chẳng được
thắng trận, kẻ khôn ngoan không đặng bánh, kẻ thông sáng chẳng hưởng của
cải, và người khôn khéo chẳng được ơn; vì thời thế và cơ hội xảy đến cho
mọi người.
12. Lại, loài người chẳng hiểu biết thời thế của mình: như
cá mắc lưới, chỉ phải bẫy dò thể nào, thì loài người cũng bị vấn vương
trong thời tai họa xảy đến thình lình thể ấy.
13. Ta cũng đã thấy sự
khôn ngoan nầy dưới mặt trời, thật lấy làm cả thể.
14. Có thành nhỏ kia
được một ít dân sự, một vua cường thạnh đến vây hãm nó, đắp những lũy cao
lớn cùng nó.
15. Vả, trong thành ấy có một người nghèo mà khôn, dùng sự
khôn ngoan mình giải cứu thành ấy; song về sau không ai nhớ đến người
nghèo đó.
16. Ta bèn nói rằng: Sự khôn ngoan hơn sức mạnh; nhưng mà sự
khôn ngoan của người nghèo bị khinh dể, và lời nói của người không ai
nghe.
17. Lời của người khôn ngoan được nghe tại nơi êm lặng còn hơn
tiếng kỳ lạ của kẻ cai trị trong đám dại dột.
18. Sự khôn ngoan hơn đồ
binh khí; nhưng chỉ một người có tội phá hủy được nhiều sự
lành.
Truyền-Ðạo 10
chọn
đoạn khác
1. Con ruồi chết làm cho thúi dầu thơm của
thợ hòa hương; cũng vậy, một chút điên dại làm nhẹ danh một người khôn
ngoan sang trọng.
2. Trái tim của người khôn ở bên hữu; còn trái tim
của kẻ dại ở bên tả.
3. Lại khi kẻ dại đi đường, rõ ra là thiếu mất lẽ
phải; nó nói cho mọi người rằng mình là kẻ dại.
4. Nếu người cai quản
nổi giận cùng ngươi, chớ lìa khỏi chỗ mình; vì sự mềm mại ngăn ngừa được
tội lỗi lớn.
5. Có một tai nạn ta đã thấy dưới mặt trời, như một sự lỗi
lầm do quan trưởng phạm:
6. ấy là kẻ ngu muội được đặt ở nơi cao, còn
người giàu lại ngồi chỗ thấp.
7. Ta đã thấy kẻ tôi tớ đi ngựa, còn quan
trưởng đi bộ như tôi tớ vậy.
8. Kẻ nào đào hầm sẽ sa xuống đó, còn kẻ
phá vách tường phải bị rắn cắn.
9. Ai lăn đã khỏi chỗ nó, sẽ bị thương;
kẻ bửa củi có khi phải hiểm nghèo.
10. Cái rìu lụt mà không mài lưỡi nó
lại, ắt phải rán sức còng nhiều; nhưng sự khôn ngoan có ích đặng dẫn
dắt.
11. Nếu rắn cắn trước khi bị ếm chú, thì thầy ếm chú chẳng làm ích
gì.
12. Lời của miệng người khôn ngoan có ơn; nhưng môi của kẻ khờ dại
lại nuốt lấy nó.
13. Lời nói của miệng nó, khởi đầu là ngược đãi, cuối
cùng vẫn điên cuồng nguy hiểm.
14. Kẻ ngu muội hay nói nhiều lời; dầu
vậy, người ta chẳng biết điều sẽ xảy đến; và ai là kẻ tỏ ra được cho nó sự
sẽ có sau mình?
15. Công lao kẻ ngu muội làm cho mệt nhọc chúng nó, vì
chẳng biết phải bắt đường nào đặng đi đến thành.
16. Hỡi xứ, khốn thay
cho mầy khi có vua còn thơ ấu, và các quan trưởng mầy ăn từ lúc buổi
sáng.
17. Hỡi xứ, phước cho mầy khi có vua là dòng cao sang, và các
quan trưởng mầy ăn theo giờ xứng đáng, để bổ sức lại, chớ chẳng phải để
đắm say!
18. Tại tay làm biếng nên rường nhà sụp; vì tay nhác nhớn nên
nhà dột.
19. Người ta bày tiệc đặng vui chơi; rượu khiến cho đời vui;
có tiền bạc thì ứng cho mọi sự.
20. Dầu trong tư tưởng ngươi cũng chớ
nguyền rủa vua; dầu trong phòng ngủ ngươi cũng chớ rủa sả kẻ giàu có; vì
chim trời sẽ đến ra tiếng ngươi, và loài có cánh sẽ thuật việc
ra.
Truyền-Ðạo 11
chọn
đoạn khác
1. Hãy liệng bánh ngươi nơi mặt nước, vì
khỏi lâu ngày ngươi sẽ tìm nó lại.
2. Hãy phân phát nó cho bảy hoặc cho
tám người; vì ngươi không biết tai nạn nào sẽ xảy ra trên đất.
3. Khi
mây đầy nước, nó bèn mưa xuống đất; khi một cây ngã về hướng nam hay về
hướng bắc, hễ ngã chỗ nào nó phải ở chỗ đó.
4. Ai xem gió sẽ không
gieo; ai xem mây sẽ không gặt.
5. Người không biết đường của gió đi,
cũng không biết xương cốt kết cấu trong bụng đờn bà mang thai thể nào, thì
cũng một thể ấy, ngươi chẳng hiểu biết công việc của Ðức Chúa Trời, là
Ðấng làm nên muôn vật.
6. Vừa sáng sớm, khá gieo giống ngươi, và buổi
chiều, chớ nghỉ tay ngươi; vì ngươi chẳng biết giống nào sẽ mọc tốt, hoặc
giống nầy, hoặc giống kia, hoặc là cả hai đều sẽ ra tốt.
7. Ánh sáng
thật là êm dịu; con mắt thấy mặt trời lấy làm vui thích.
8. Nếu một
người được sống lâu năm, thì khá vui vẻ trong trọn các năm ấy; song cũng
chớ quên những ngày tối tăm, vì những ngày ấy nhiều. Phàm việc gì xảy đến
đều là sự hư không.
9. Hỡi kẻ trẻ kia, hãy vui mừng trong buổi thiếu
niên, khá đem lòng hớn hở trong khi còn thơ ấu, hãy đi theo đường lối lòng
mình muốn, và nhìn xem sự mắt mình ưa thích, nhưng phải biết rằng vì mọi
việc ấy, Ðức Chúa Trời sẽ đòi ngươi đến mà đoán xét.
10. Vậy, khá giải
sầu khỏi lòng ngươi, và cất điều tai hại khỏi xác thịt ngươi; vì lúc thiếu
niên và thì xuân xanh là sự hư không mà thôi.
Truyền-Ðạo 12 chọn
đoạn khác
1.
Trong buổi còn thơ ấu hãy tưởng nhớ Ðấng Tạo hóa ngươi, trước khi người
ngày gian nan chưa đến, trước khi những năm tới mà ngươi nói rằng: Ta
không lấy làm vui lòng;
2. trước khi ánh sáng mặt trời, mặt trăng, và
các ngôi sao chưa tối tăm, và mây chưa lại tuôn đến sau cơn mưa;
3.
trong ngày ấy kẻ giữ nhà run rẩy, những người mạnh sức cong khom, kẻ xay
cối ngừng lại bởi vì số ít, nhiều kẻ trông xem qua cửa sổ đã làng
mắt,
4. hai cánh cửa bên đường đóng lại, và tiếng xay mỏn lần; lúc ấy
người ta nghe tiếng chim kêu bèn chờ dậy, và tiếng con gái hát đều hạ
hơi;
5. lại người ta sợ sệt mà lên cao, và hãi hùng lúc đi đường; lúc
ấy cây hạnh trổ bông, cào cào trở nên nặng, và sự ước ao chẳng còn nữa; vì
bấy giờ người đi đến nơi ở đời đời của mình, còn những kẻ tang chế đều đi
vòng quanh các đường phố:
6. lại hãy tưởng nhớ Ðấng Tạo hóa trước khi
dây bạc đất, và chén vàng bể, trước khi vò vỡ ra bên suối, và bánh xe gãy
ra trên giếng;
7. và bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ, và thần linh
trở về nơi Ðức Chúa Trời, là Ðấng đã ban nó.
8. Kẻ truyền đạo nói: Hư
không của sự hư không; mọi sự đều hư không.
9. Vả lại, bởi vì kẻ truyền
đạo là người khôn ngoan, nên cũng cứ dạy sự tri thức cho dân sự; người đã
cân nhắc, tra soát, và sắp đặt thứ tự nhiều câu châm ngôn.
10. Kẻ
truyền đạo có chuyên lo tìm kiếm những câu luận tốt đẹp; và các lời đã
viết ra đều là chánh trực và chơn thật.
11. Lời của người khôn ngoan
giống như đót; sắp chọn các câu châm ngôn khác nào đinh đóng chặt: nó do
một đấng chăn chiên mà truyền ra.
12. Lại, hỡi con, hãy chịu dạy: người
ta chép nhiều sách chẳng cùng; còn học quá thật làm mệt nhọc cho xác
thịt.
13. Chúng ta hãy nghe lời kết của lý thuyết nầy: Khá kính sợ Ðức
Chúa Trời và giữ các điều răn Ngài; ấy là trọn phận sự của ngươi.
14.
Vì Ðức Chúa Trời sẽ đem đoán xét các công việc, đến đỗi việc kín nhiệm hơn
hết, hoặc thiện hoặc ác cũng vậy.